Điểm nhấn

Chủ nghĩa Phát-xít và chủ nghĩa Cộng sảnChủ nghĩa Phát-xít và chủ nghĩa Cộng sản Nguyễn Hưng Quốc Nhớ, năm 1978, lúc đang học năm thứ ba ở trường Đại học Sư phạm, tôi và các bạn trong lớp đi thực tập ở trường cấp 3 Tân Lý Tây thuộc...

Xem tiếp »

Gia đình Đoàn Văn Vươn tin sẽ thắng kiện nếu công lý được tôn trọngGia đình Đoàn Văn Vươn tin sẽ thắng kiện... Phiên tòa xét xử gia đình nông dân về tội danh “Giết người, chống người thi hành công vụ” và “Hủy hoại tài sản, thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm...

Xem tiếp »

Nhân Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3: cùng nhìn lại những tấm gương dấn thân tranh đấu của phụ nữ VNNhân Ngày Quốc tế Phụ nữ 8/3: cùng nhìn... Trong những năm qua, công cuộc đấu tranh đòi dân chủ và quyền con người tại Việt Nam đã nổi trội với nhiều khuôn mắt phụ nữ. Nhân Ngày Quốc tế Phụ nữ...

Xem tiếp »

Não trạng nịnh nọt, khúm núm của các tòa soạn báo VN ở mức báo độngNão trạng nịnh nọt, khúm núm của các tòa... Đoan Trang (Tất cả các nội dung dưới đây được viết dựa trên giả định rằng nhà báo Nguyễn Đắc Kiên bị đuổi việc là do hành vi gửi bài “Vài lời với...

Xem tiếp »

Quân Đội, Những Người Lính Của Nhân Dân Các Anh Còn Ngủ Đến Bao Giờ ?Quân Đội, Những Người Lính Của Nhân Dân... Đối với thế giới, uy tín của chính quyền cộng sản Việt Nam đã mất từ lâu, mất một phần khi xảy ra cuộc chiếm đóng Cambodia, mất toàn phần khi làn sóng...

Xem tiếp »

Lời Kêu Gọi Nhân Ngày 17 Tháng 2Lời Kêu Gọi Nhân Ngày 17 Tháng 2 Ngày 17-2-1979 là ngày quân xâm lược Trung Quốc theo lệnh của Đặng Tiểu Bình, trắng trợn trở mặt, phát động cuộc chiến tranh xâm lược Việt Nam năm 1979. Chúng...

Xem tiếp »

Đảng Cộng sản Pháp tuyên bố từ bỏ biểu tượng Búa – LiềmĐảng Cộng sản Pháp tuyên bố từ bỏ biểu... The Guardian Tổng bí thư ĐCS Pháp nói biểu tượng búa liềm đã không còn phù hợp với thực tế ngày nay nữa. Biểu tượng này sẽ được thay thế bằng một ngôi...

Xem tiếp »

The Economist: Ông Thanh – người ‘thợ hàn’?The Economist: Ông Thanh – người ‘thợ hàn’?The Economist: Ông Thanh – người ‘thợ hàn’?The... Bảo Anh chuyển ngữ, CTV Phía Trước Theo The Economist Một đảng đầy những vụ bê bối (xì-căng-đan) đã đả kích gay gắt các nhà bất đồng chính kiến và đang...

Xem tiếp »

The Economist: Ông Thanh – người ‘thợ hàn’?The Economist: Ông Thanh – người ‘thợ hàn’? Bảo Anh chuyển ngữ, CTV Phía Trước Theo The Economist Một đảng đầy những vụ bê bối (xì-căng-đan) đã đả kích gay gắt các nhà bất đồng chính kiến và đang...

Xem tiếp »

Blogger Tạ Phong Tần được đề cử Giải thưởng Báo chí 2013 của 'Index on Censorship'Blogger Tạ Phong Tần được đề cử Giải... [caption id="attachment_7950" align="alignleft" width="400" caption="Blogger Tạ Phong Tần"][/caption]Bấm vào đây để nghe cuộc phỏng vấn >> Playlist Tải Blogger...

Xem tiếp »

LỜI TUYÊN BỐ CÔNG DÂN TỰ DO

Category : Chính trị - xã hội

Sát cánh bên Nhà báo Nguyễn Đắc Kiên, chúng tôi những công dân Việt Nam tự do cùng ký tên dưới đây để tuyên bố:

1.Chúng tôi không chỉ muốn bỏ Điều 4 trong Hiến pháp hiện hành, mà chúng tôi muốn tổ chức một Hội nghị lập hiến, lập một Hiến pháp mới thực sự là ý chí của toàn dân Việt Nam, không phải là ý chí của đảng cộng sản như Hiến pháp hiện hành.

2.Chúng tôi ủng hộ đa nguyên, đa đảng, ủng hộ các đảng cạnh tranh lành mạnh vì tự do, dân chủ, vì hòa bình, tiến bộ của dân tộc Việt Nam, không một đảng nào, lấy bất cứ tư cách gì để thao túng, toàn trị đất nước.

3.Chúng tôi không chỉ ủng hộ xây dựng một chính thể tam quyền phân lập mà còn muốn một chính thể phân quyền theo chiều dọc, tức là tăng tính tự trị cho các địa phương, xây dựng chính quyền địa phương mạnh, xóa bỏ các tập đoàn quốc gia, các đoàn thể quốc gia tiêu tốn ngân sách, tham nhũng của cải của nhân dân, phá hoại niềm tin, ý chí và tinh thần đoàn kết dân tộc.

4.Chúng tôi ủng hộ phi chính trị hóa quân đội. Quân đội là để bảo vệ nhân dân, bảo vệ tổ quốc, bảo vệ cương vực, lãnh thổ không phải bảo vệ bất cứ một đảng phái nào.

5.Chúng tôi khẳng định mình có quyền tuyên bố như trên và tất cả những người Việt Nam khác đều có quyền tuyên bố như thế. Chúng tôi khẳng định, mình đang thực hiện quyền cơ bản của con người là tự do ngôn luận, tự do tư tưởng; quyền này mỗi người sinh ra đã tự nhiên có, nó được nhân dân Việt Nam thừa nhận và tôn trọng; quyền này không phải do đảng cộng sản của các ông ban cho, nên các ông cũng không có quyền tước đoạt hay phán xét nó. Vì thế, chúng tôi có thể xem những lời phán xét trên của ông, nếu có hướng đến chúng tôi là một sự phỉ báng cá nhân. Và chúng tôi cho rằng, những người nào chống lại các quyền trên là phản động, là đi ngược lại với lợi ích của nhân dân, dân tộc, đi ngược lại xu hướng tiến bộ của nhân loại.

Hãy chung tay để cho LỜI TUYÊN BỐ CÔNG DÂN này trở thành sợi dây bền vững kết nối hàng triệu triệu trái tim Việt Nam.

>> http://menam0.blogspot.com

Danh sách những người ký tên: PETITION-LIST

Xin hãy chung tay để cho LỜI TUYÊN BỐ CÔNG DÂN TỰ DO này trở thành sợi dây bền vững kết nối hàng triệu triệu trái tim Việt Nam. Xin cùng lên tiếng nói bằng cách đăng ký tham gia ký tên theo địa chỉ email: tuyenbocongdantudo@gmail.com


>>Xem BOXITVIETNAM English

Continue Reading

Việt Nam, từ Kiến nghị 72 đến Lời Tuyên bố Công dân Tự do

Category : > Tin tức, > Việt nam, > Đảng CS VN, Chính trị - xã hội, Kỹ thuật đánh bóng

VÀO ĐỢT NGHỈ LAO MÙA ĐÔNG SINH HỌAT SẼ CHẬM LẠI

Xin chúc các bạn một mùa giải lao tốt đẹp
Anh3Sam

Nguồn tin AP được Washington Post dẫn lại hôm thứ Sáu nói rằng ý định của đảng Cộng sản Việt Nam là muốn đánh bóng tính hợp pháp đang tuột dốc của mình bằng cách yêu cầu quần chúng gợi ý sửa đổi Hiến pháp, nhưng điều mà họ nhận được là ba chuyện, một là những lời phê phán hiếm thấy về chế độ độc đảng, hai là một nhà báo mất việc trở thành một nhân vật được quần chúng yêu mến, và ba là một bài học về sức mạnh của Internet.

Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng , và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang (theo thứ tự từ trái qua.) Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, Thủ tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng , và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang (theo thứ tự từ trái qua.)

Làn sóng phê phán đã buộc lãnh đạo đảng Cộng sản Việt Nam đứng về thế thủ trước sức ép của quần chúng bất mãn trước nạn tham nhũng ở cấp thượng tầng và kinh tế lu mờ.

Góp ý đầu tiên về sửa đổi Hiến pháp là của 72 nhà trí thức, còn được gọi là Kiến nghị 72.

Ông Lê Hiếu Đằng, một trong 72 người ký Kiến nghị nói rằng nhiều người Việt Nam đã hy sinh để xây dựng chế độ hiện nay, do đó đi ngược lại các quyền của người dân là điều không thể chấp nhận sau khi máu đã đổ ra.

Tầm ảnh hưởng lan rộng của Kiến nghị 72 đã buộc lãnh đạo đảng Cộng sản phải phản ứng, trong đó có Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng.

Phát biểu đôi lúc gằn giọng và trịch thượng của ông Trọng trong buổi lên lớp tỉnh Phú Thọ đã gặp phản ứng của nhiều người, trong đó có giáo sư Tương Lai, và Tiến sĩ Nguyễn Thanh Giang.

Thế nhưng, phản ứng nổi cộm nhất là của nhà báo Nguyễn Đắc Kiên của tờ Gia đình và Xã hội, và trong vòng 24 tiếng, nhà báo đã bị đuổi việc.

Sau “Vài lời…” của nhà báo Nguyễn Đắc Kiên, Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng tiếp sức cho đồng chí tổng bí thư của ông.

Câu chuyện chưa dừng ở đây. Cộng đồng mạng nhao nhao lên tiếng ủng hộ nhà báo Nguyễn Đắc Kiên bằng cách tung ra trên mạng “Lời Tuyên bố Công dân Tự do,” với hy vọng lời tuyên bố này trở thành “sợi dây bền vững kết nối hàng triệu triệu trái tim Việt Nam.”

Tính đến 1 giờ sáng ngày 2 tháng 3, tuyên bố này đã nhận được 1.200 người tham gia ký tên; trong đó có những khuôn mặt quen thuộc như Nguyễn Hoàng Vi, Phạm Thanh Nghiên, Mẹ Nấm, Hà Sĩ Phu, Nguyễn Đan Quế, Đinh Hữu Thoại, Bùi Chát… kể cả Huy Đức của “Bên Thắng Cuộc.”

Jonathan D. London, chuyên viên về Việt Nam tại trường đại học Hồng Kông nói:

“Lãnh đạo đảng đã mất quyền kiểm soát trong cuộc tranh luận. Dù muốn hay không, Việt Nam đang có tranh luận về Hiến pháp, thậm chí các đảng viên lão thành cũng nhập cuộc. Muốn đậy nắp lại vào thời điểm này không phải là chuyện dễ.”

VOANEWS :

Cộng đồng mạng mạnh mẽ ủng hộ ký giả Nguyễn Đắc Kiên

Mỗi Người Chúng Ta Là Một Chiến Sĩ Thông Tin

>> NGUỒN:

Continue Reading

‘Từ chối lời khen của Thủ tướng Dũng’

Category : Chính trị - xã hội

“Tôi không muốn trong nhà tôi có chữ ký của một kẻ đang làm nghèo đất nước, làm khổ nhân dân. Với tôi, đó là một điều rất tổn thương vì cảm giác của mình bị xúc phạm.”
Nghệ sỹ ưu tú Kim Chi

Nghệ sỹ Kim Chi, người từng tham gia nhiều phim lớn của điện ảnh cách mạng Việt Nam, vừa từ chối làm hồ sơ khen thưởng nghệ sỹ của Thủ tướng Việt Nam vì cho rằng ông Nguyễn Tấn Dũng “đang làm nghèo đất nước, làm khổ nhân dân”.
Continue Reading

Thư cám ơn, lời kêu cứu của Tuổi Trẻ Yêu Nước

Category : >   TỔ QUỐC, > HS-TS-VN, > Việt nam, >Điểm Nhấn, Blog, Chính trị - xã hội

TTYN

Kính thưa quý ông bà, cô chú bác, anh chị em và các bạn;

Chúng cháu Tuổi Trẻ Yêu Nước, viết lên những dòng chữ này với hai nỗi niềm sâu xa từ đáy lòng trong trắng của tuổi trẻ Việt Nam… thư cám ơn, lời kêu cứu.

Tại sao cám ơn mà lại kêu cứu? cảm ơn ai và kêu cứu điều gì? giữa những danh từ đảo điên nhưng cần thiết đó, chúng cháu xin gửi tâm huyết từ những giọt nước mắt lưng tròng, những nghẹn ngào căng đầy lồng ngực chồng chất bao nhiêu đắng cay của tuổi trẻ Việt Nam hôm nay…

Cụm từ Tuổi Trẻ Yêu Nước (TTYN) tự nó đã xác định cho dân tộc đang còn sức sống…tại sao lại còn sức sống? Sức sống dân tộc đã mất rồi sao? Chúng cháu xin thưa, với một đất nước đang bị đại họa xâm lăng táo tợn từ Trung Quốc thế mà lãnh đạo không còn sức đề kháng, lại còn đàn áp người dân đứng lên bảo vệ tổ quốc thì dân tộc đó có còn sức sống không? Một chính quyền lãnh đạo bởi một đảng duy nhất cộng sản Việt Nam, mà Hội Nghị Trung Ương 6 của đảng đó vừa qua đã phơi bày trước toàn dân một thật trạng phũ phàng đến nỗi bác Phú Trọng phải nghẹn ngào không nói nên lời…không biết sự nghẹn ngào của bác vì trong đảng của bác ấy ngày nay tham nhũng quá độ đã đi đến tan vỡ hết phương cứu chữa hay bác nghẹn ngào vì đất nước đang bên bờ vực thẳm bị phá sản về kinh tế do đảng bác ấy lãnh đạo? Dù nghẹn ngào thế nào đi nữa, thì bác cũng đã chứng minh một sự phá sản toàn diện to lớn trên đất nước Việt Nam, vậy thì sức sống dân tộc này còn đâu?!

Tuổi Trẻ Yêu Nước ra đời như đứa con sinh ngược dòng chảy của thế hệ, lớn lên trong bước đi gập ghềnh trước xã hội tột cùng tha hóa và biến dạng, đến nỗi những bông hoa của dân tộc ngày ngày được đưa lên báo nhà nước “người mẫu 9x bán dâm, Hoa Hậu ….bán dâm 1000 US” ….và nhiều điều bi đát hơn như thế nữa….đang xẩy ra trong xã hội Việt Nam từng giờ, từng phút, từng giây. Tuổi Trẻ Yêu Nước sinh ra trong thời khắc dân tình tan nát niềm tin, tự lần mò tìm ra hướng đi với niềm ước ao đem lại chút hy vọng gì cho dân tộc và giữ gìn truyền thống tốt đẹp cha ông để lại mà nó đang trên đà tuột dốc cao tốc.

Nhạc sĩ Việt Khang thành viên TTYN sáng tác hai bản nhạc “Việt Nam Tôi Đâu?” và “Anh Là Ai?” như hai luồng không khí trong lành thổi vào những tâm hồn Việt Nam đang ngập lặng trong trong thời đô hộ với khói sương bao trùm, ùn tắt. Anh trả giá 4 năm tù cho hai bản nhạc yêu nước… giờ này anh đang ở tù nơi nao? có hát bài “Việt Nam Tôi Đâu?” dù hát âm thầm trong tim mình.

Hành trang của Tuổi Trẻ Yêu Nước là Internet, cám ơn thượng đế đả ban cho loài người trí tuệ sáng tạo ra sản phẩm văn minh và huyền diệu này để mọi người có thể trao đổi tâm tư trên bàn phiếm trong những lúc cô đơn, chia xẻ những uẩn khúc lo lắng trong tâm hồn, kết tình yêu thương qua nhấn chuột gửi đi những dòng luân lưu tình cảm v.v.. TTYN dùng Internet trong sự trân quý ngọc ngà để trao đổi những ray rứt trước cảnh đời đầy sóng gió, lừa đảo thiếu lương thiện của người cầm quyền, trao đổi chuyện dựng lại cơ đồ…một cơ đồ không thể thiếu vắng niềm tin tự do và nhân bản, một cơ đồ ở đó không có lời than “cội nguồn ở đâu khi thế giới này không còn Việt Nam” (Việt Khang).

Thế rồi bạn Nguyễn Phương Uyên với khuôn mặt hồn nhiên ngây thơ tuổi đôi mươi, nở nụ cười trong sáng trên môi trái tim, bạn đã trút tâm tư băn khoăn của mình trên vải trắng viết bằng máu và giấy học trò đem treo chốn công cộng để cụ già, bà bán rau, bác phu quét đường và những ai chưa tiếp cận mạng Internet đều có thể đọc những sự quan tâm của tuổi trẻ trong thời đảo điên ly loạn…. Nhưng mà một buổi chiều kia, bỗng nhiên bạn bị công an bắt đi mất tích. Gần 3 tuần sau bạn bị mang ra toà án Nhân Dân ấy với khuôn mặt phờ phạt cộng thêm tội danh rùng rợn “tuyên truyền lật đổ nhà nước Xã Hội Chủ Nghĩa”. Trong lao tù kia, tên bạn được thần hộ mạng Internet cầu cứu, bao nhiêu tấm lòng thương tiếc khi nhìn hình bạn trên mạng đã mất nụ cười hồn nhiên và ánh mắt ngây thơ trong sáng ngày nào, chỉ còn lại sự sợ hãi lo âu…nhưng ba của bạn “đã hãnh diện về con gái mình yêu nước”.
Continue Reading

Tổng thống Obama tái đắc cử

Category : Chính trị - xã hội

Tổng thống Obama phát biểu trước các ủng hộ viên sau khi tái đắc cử nhiệm kỳ 2.

WASHINGTON DC — Ông Barack Obama đã tái đắc cử tổng thống cho nhiệm kỳ thứ nhì. Vị tổng thống đương nhiệm thuộc đảng Dân chủ đã đánh bại cựu thống đốc Mitt Romney thuộc đảng Cộng hòa trong cuộc bầu cử hôm thứ ba.

Vị tổng thống gốc Phi châu đầu tiên của nước Mỹ đã thắng hơn 270 phiếu cử tri đoàn cần thiết để lưu lại Tòa Bạch Ốc thêm 4 năm nữa.

Sau khi giành được thắng lợi, ông Obama nói với đám đông gồm hàng vạn người ủng hộ ông tại Chicago rằng ông có quyết tâm và hứng khởi nhiều hơn bao giờ hết để khắc phục những thách thức của đất nước.

“Các bạn đã bỏ phiếu cho hành động, chứ không phải cho đấu đá chính trị. Các bạn đã bầu cho chúng tôi để chúng tôi chú tâm lo liệu vấn đề công ăn việc làm của các bạn, chứ không phải công ăn việc làm của chúng tôi. Và trong những tuần và những tháng tới đây, tôi muốn bắt tay làm việc với các nhà lãnh đạo của cả hai đảng để khắc phục những thách thức mà chỉ có làm việc chung với nhau chúng ta mới có thể giải quyết được”.

Tổng thống Obama cho biết trong nhiệm kỳ thứ nhì ông sẽ giảm thiểu mức thâm hụt ngân sách của chính phủ Mỹ, cải cách luật lệ về thuế khóa, cải cách hệ thống di trú và giảm bớt sự lệ thuộc của nước Mỹ vào dầu lửa ở nước ngoài.

​​

Tổng thống Barack Obama cùng Ðệ nhất phu nhân Michelle Obama và con gái Malia và Sasha trong đêm bầu cử tại Chicago.

Ông Obama đã chúc mừng đối thủ ông về chiến dịch vận động tranh cử gay go và tán dương truyền thống phục vụ công chúng của ông Romney và gia đình ông. Ông Obama nói rằng ông sẽ chủ động tiếp xúc và hợp tác với phe Cộng hòa để giải quyết những vấn đề của đất nước.

“Trong những tuần lễ tới đây tôi cũng muốn ngồi xuống với Thống đốc Romney để bàn về những việc mà chúng tôi có thể làm việc chung với nhau để đưa đất nước tiến về phía trước”.

Trước đó không lâu, ông Mitt Romney, cựu thống đốc tiểu bang Massachusetts, đã đọc bài diễn văn thừa nhận thất bại.

Ông Romney nói: “Tôi vừa gọi điện thoại cho Tổng thống Obama để chúc mừng chiến thắng của ông. Những người ủng hộ ông và ban vận động của ông cũng xứng đáng được chúc mừng. Tôi cầu chúc mọi sự tốt đẹp cho họ, nhưng đặc biệt là cho tổng thống cùng với đệ nhất phu nhân và hai cô con gái của họ”.

Diễn văn chiến thắng của Tổng thống Obama

Mỗi Người Chúng Ta Là Một Chiến Sĩ Thông Tin

>> NGUỒN

Continue Reading

Hội nghị Trung ương để bàn chuyện cá lòng tong?

Category : > Bọn côn đồ đỏ, > Việt nam, Bình luận, Quyền lực, Xã hội đen

Phạm Nhật Bình
Tin Hội nghị Ban chấp hành Trung ương lần thứ 6 Đảng CSVN phải khai mạc ngay ngày 1/10/12, chứ không chờ nổi thêm 2 tuần nữa như dự định, đã lập tức tạo nhiều xôn xao, phân tích.

Có người chỉ ngay ra rằng việc dời ngày chỉ để các “cán bộ giao liên thường trực” như Hoàng Trung Hải, Nguyễn Chí Vịnh báo cáo với Bắc Kinh rằng toàn thể Trung ương đảng CSVN mừng Ngày Quốc Khánh Trung Quốc, 1 tháng 10, nhưng không để “các thế lực phản động bản địa” xuyên tạc. Tuy nhiên, phân tích được nhiều người đồng ý hơn là nhu cầu của phía Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang phải chận đứng gấp rút loạt đòn phản công của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, mà quyết định 7169 và dùng tội “dính líu tới Quan Làm Báo” để bắt nhiều người, chỉ là bước khởi đầu. Cũng có nguồn tin từ bên trong nội bộ cho biết phải họp Trung ương vì Bộ Chính trị và ông Nguyễn Phú Trọng không giật được cái ghế Trưởng ban Chỉ đạo phòng chống tham nhũng ra khỏi tay ông Dũng, và vì thế không khởi động được chiến dịch chỉnh đốn đã tuyên bố rầm rộ từ lâu, tức không mở màn tấn công qui mô nhắm vào ông Dũng được.

Chính những tin tức và phân tích như trên đã dấy lên cả một cơn thủy triều với vô số câu hỏi dồn dập: Phiếu kín của 175 ủy viên Trung ương lần này có thực sự “kín” và là quyết định tối hậu không? Nếu đúng như vậy, thì các phe quyền lực đã vận động, sắp xếp, thương lượng tới đâu rồi? Ai đã ngả theo phía nào? Ai sẽ bỏ chủ chạy lấy người? Có phải phe ông Trương Tấn Sang và Nguyễn Phú Trọng đã thuyết phục được đa số nên mới triệu tập hội nghị? Và phải triệu tập gấp kẻo các ủy viên lại bị cánh ông Nguyễn Tấn Dũng “mua” trở lại chăng? Như thế có phải Đại tướng quân đội Phùng Quang Thanh và đại tướng công an Trần Đại Quang nay đã dứt khoát chọn theo hẳn một phe không?……

Nhưng giữa biển nao nức chờ đợi đó, người ta chỉ nghe ông Nguyễn Phú Trọng, trong bài phát biểu khai mạc cuộc hội nghị kéo dài 2 tuần này, yêu cầu Trung ương thảo luận, cho ý kiến về các báo cáo và đề án liên quan đến ba nội dung chính: Kinh tế và xã hội – Phát triển giáo dục và đào tạo – Một số vấn đề xây dựng đảng. Mọi người, mọi nơi, mọi phía đều thất vọng. Cho dù ông Trọng có khai triển 3 nội dung trên và cộng thêm phần nghe các bản phê và tự phê của Bộ Chính trị, Ban Bí thư và Văn phòng chính phủ cho thêm hấp dẫn, nhưng đa số người quan tâm vẫn thấy nếu chỉ có thế thì hội nghị được triệu tập chỉ để bàn chuyện cá lòng tong.

Trong vấn đề thay đổi nhân sự mà đa số dư luận đang chực chờ lắng nghe, ông Trọng lại nói trước luôn: “Trung ương chưa thể bàn về nhân sự quy hoạch cụ thể, mà chủ yếu tập trung cho ý kiến”. Nếu chỉ tập trung cho ý kiến thì có cần 175 ủy viên phải vác xác về Hà Nội không?

Còn đối với “vấn đề xây dựng đảng” mà chỉ ngồi nghe các bản phê và tự phê — đã qua kiểm duyệt — của các bộ phận đầu não thì có giúp gì không? Và một lần nữa, có cần 175 ủy viên phải vác xác về Hà Nội để ngồi nghe 2 tuần liền không? Chắc chắn họ là những người biết đọc và có thể đọc các “tài liệu mật” này ở các địa phương.

Hơn thế nữa, vấn đề chuẩn bị, sắp xếp lên danh sách các “cán bộ chiến lược” xưa nay vẫn là trách nhiệm của Ban tổ chức Trung ương và Bộ chính trị. Các ủy viên Trung ương thường chỉ đóng vai trò bỏ phiếu tại các đại hội chứ không dính vào khâu chuẩn bị. Và từ nay đến đại hội đảng kế tiếp, dù là đại hội giữa nhiệm kỳ, vẫn là một khoảng thời gian rất dài.

Vì vậy, chẳng có ai, từ dân chúng đến tập thể cán bộ đảng viên, tin vào những gì ông Trọng nói trong bài diễn văn khai mạc là những mục tiêu thực sự của hội nghị. Đặc biệt với câu nói úp mở của ông Trọng: “Hầu hết các vấn đề chúng ta sẽ bàn và quyết định đều rất quan trọng, khó và nhạy cảm”.
Continue Reading

Văn hóa và tham nhũng

Category : > Tham nhũng, > Việt nam, Blog, Blogger, Chính trị - xã hội, Nguyễn Hưng Quốc

Nguyễn Hưng Quốc
Tham nhũng là một hiện tượng vô cùng phức tạp, xuất phát từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Trước, phần lớn giới nghiên cứu chỉ chú ý đến hai nguyên nhân chính: kinh tế và chính trị. Về kinh tế, nói chung, có hai quy luật chính: một, nước có thu nhập trên đầu người càng cao càng ít tham nhũng; và hai, trong khi thu nhập dựa trên kỹ nghệ làm giảm thiểu tham nhũng, ở những nơi thu nhập chủ yếu dựa trên tài nguyên thiên nhiên (như dầu lửa, chẳng hạn) thì tham nhũng không những không giảm mà còn có chiều hướng gia tăng trầm trọng hơn những nơi khác.

Về chính trị, nói chung, cũng có mấy quy luật chính: một, quốc gia càng dân chủ, càng minh bạch và càng tự do, đặc biệt tự do ngôn luận, tham nhũng càng ít; hai, tính chất dân chủ ấy càng lâu đời và càng ổn định, tham nhũng lại càng ít (ngược lại, như nhiều nước Đông Âu sau 1990 chứng minh, trong quá trình chuyển tiếp từ độc tài đến dân chủ, nạn tham nhũng càng hoành hành dữ dội hơn hẳn trước đó); và ba, hầu hết các nước độc tài đều tham nhũng, nhưng mức tham nhũng mỗi nơi mỗi khác: độc tài dựa trên ý thức hệ ít tham nhũng hơn độc tài dựa trên gia đình hoặc cá nhân. Gần đây, ngoài hai nguyên nhân kinh tế và chính trị ấy, giới nghiên cứu còn chú ý đến một nguyên nhân khác: văn hóa.

Về phương diện văn hóa, ở cấp độ vĩ mô, người ta phát hiện một số điểm khá thú vị. Một, trong các nước phát triển, những nước theo đạo Tin Lành ít tham nhũng hơn các nước khác (xin lưu ý: các nước theo đạo Tin Lành cũng là những nước có nền dân chủ sớm, cao và ổn định nhất!). Hai, trong số các nước đang phát triển, các cựu thuộc địa của Anh ít tham nhũng hơn cựu thuộc địa của Pháp hay Tây Ban Nha. Ba, những nước có tinh thần tập thể (collectivism) mạnh thường tham nhũng nhiều hơn những nước có tinh thần cá nhân chủ nghĩa cao (có một ngoại lệ hầu như duy nhất: Singapore). Bốn, trong các nước có tinh thần cá nhân chủ nghĩa, những nơi chủ nghĩa cá nhân phát triển theo chiều dọc (vertical individualism, nhấn mạnh vào tính độc lập của cá nhân đồng thời chống lại những dị biệt mang tính đẳng cấp trong xã hội ) thường tham nhũng nhiều hơn những nơi chủ nghĩa cá nhân phát triển theo chiều ngang (horizontal invidualism, nhấn mạnh cả tính độc lập lẫn tính cạnh tranh, muốn chiếm vị trí trên cùng trong bậc thang đẳng cấp) (1). Năm, ít nhiều liên hệ với đặc điểm vừa nêu, những nơi nặng tinh thần gia tộc bao nhiêu càng dễ tham nhũng bấy nhiêu: ở đó, những người có quyền thế dễ có khuynh hướng phân phối quyền lực và quyền lợi, trước hết, cho những người thân trong dòng họ, và những người ấy lại trở thành những đầu mối của tham nhũng (2). Sau, những nước càng đề cao nam quyền càng có nguy cơ tham nhũng nhiều.
Continue Reading

Văn hóa và tham nhũng

Category : Chính trị - xã hội

Nguyễn Hưng Quốc
Tham nhũng là một hiện tượng vô cùng phức tạp, xuất phát từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Trước, phần lớn giới nghiên cứu chỉ chú ý đến hai nguyên nhân chính: kinh tế và chính trị. Về kinh tế, nói chung, có hai quy luật chính: một, nước có thu nhập trên đầu người càng cao càng ít tham nhũng; và hai, trong khi thu nhập dựa trên kỹ nghệ làm giảm thiểu tham nhũng, ở những nơi thu nhập chủ yếu dựa trên tài nguyên thiên nhiên (như dầu lửa, chẳng hạn) thì tham nhũng không những không giảm mà còn có chiều hướng gia tăng trầm trọng hơn những nơi khác.

Về chính trị, nói chung, cũng có mấy quy luật chính: một, quốc gia càng dân chủ, càng minh bạch và càng tự do, đặc biệt tự do ngôn luận, tham nhũng càng ít; hai, tính chất dân chủ ấy càng lâu đời và càng ổn định, tham nhũng lại càng ít (ngược lại, như nhiều nước Đông Âu sau 1990 chứng minh, trong quá trình chuyển tiếp từ độc tài đến dân chủ, nạn tham nhũng càng hoành hành dữ dội hơn hẳn trước đó); và ba, hầu hết các nước độc tài đều tham nhũng, nhưng mức tham nhũng mỗi nơi mỗi khác: độc tài dựa trên ý thức hệ ít tham nhũng hơn độc tài dựa trên gia đình hoặc cá nhân. Gần đây, ngoài hai nguyên nhân kinh tế và chính trị ấy, giới nghiên cứu còn chú ý đến một nguyên nhân khác: văn hóa.

Về phương diện văn hóa, ở cấp độ vĩ mô, người ta phát hiện một số điểm khá thú vị. Một, trong các nước phát triển, những nước theo đạo Tin Lành ít tham nhũng hơn các nước khác (xin lưu ý: các nước theo đạo Tin Lành cũng là những nước có nền dân chủ sớm, cao và ổn định nhất!). Hai, trong số các nước đang phát triển, các cựu thuộc địa của Anh ít tham nhũng hơn cựu thuộc địa của Pháp hay Tây Ban Nha. Ba, những nước có tinh thần tập thể (collectivism) mạnh thường tham nhũng nhiều hơn những nước có tinh thần cá nhân chủ nghĩa cao (có một ngoại lệ hầu như duy nhất: Singapore). Bốn, trong các nước có tinh thần cá nhân chủ nghĩa, những nơi chủ nghĩa cá nhân phát triển theo chiều dọc (vertical individualism, nhấn mạnh vào tính độc lập của cá nhân đồng thời chống lại những dị biệt mang tính đẳng cấp trong xã hội ) thường tham nhũng nhiều hơn những nơi chủ nghĩa cá nhân phát triển theo chiều ngang (horizontal invidualism, nhấn mạnh cả tính độc lập lẫn tính cạnh tranh, muốn chiếm vị trí trên cùng trong bậc thang đẳng cấp) (1). Năm, ít nhiều liên hệ với đặc điểm vừa nêu, những nơi nặng tinh thần gia tộc bao nhiêu càng dễ tham nhũng bấy nhiêu: ở đó, những người có quyền thế dễ có khuynh hướng phân phối quyền lực và quyền lợi, trước hết, cho những người thân trong dòng họ, và những người ấy lại trở thành những đầu mối của tham nhũng (2). Sau, những nước càng đề cao nam quyền càng có nguy cơ tham nhũng nhiều.
Continue Reading

Văn hóa và tham nhũng

Category : > Bọn côn đồ đỏ, > Tham nhũng, > Việt nam, Blog, Blogger, Chính trị - xã hội, Nguyễn Hưng Quốc

Nguyễn Hưng Quốc
Tham nhũng là một hiện tượng vô cùng phức tạp, xuất phát từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Trước, phần lớn giới nghiên cứu chỉ chú ý đến hai nguyên nhân chính: kinh tế và chính trị. Về kinh tế, nói chung, có hai quy luật chính: một, nước có thu nhập trên đầu người càng cao càng ít tham nhũng; và hai, trong khi thu nhập dựa trên kỹ nghệ làm giảm thiểu tham nhũng, ở những nơi thu nhập chủ yếu dựa trên tài nguyên thiên nhiên (như dầu lửa, chẳng hạn) thì tham nhũng không những không giảm mà còn có chiều hướng gia tăng trầm trọng hơn những nơi khác.

Về chính trị, nói chung, cũng có mấy quy luật chính: một, quốc gia càng dân chủ, càng minh bạch và càng tự do, đặc biệt tự do ngôn luận, tham nhũng càng ít; hai, tính chất dân chủ ấy càng lâu đời và càng ổn định, tham nhũng lại càng ít (ngược lại, như nhiều nước Đông Âu sau 1990 chứng minh, trong quá trình chuyển tiếp từ độc tài đến dân chủ, nạn tham nhũng càng hoành hành dữ dội hơn hẳn trước đó); và ba, hầu hết các nước độc tài đều tham nhũng, nhưng mức tham nhũng mỗi nơi mỗi khác: độc tài dựa trên ý thức hệ ít tham nhũng hơn độc tài dựa trên gia đình hoặc cá nhân. Gần đây, ngoài hai nguyên nhân kinh tế và chính trị ấy, giới nghiên cứu còn chú ý đến một nguyên nhân khác: văn hóa.

Về phương diện văn hóa, ở cấp độ vĩ mô, người ta phát hiện một số điểm khá thú vị. Một, trong các nước phát triển, những nước theo đạo Tin Lành ít tham nhũng hơn các nước khác (xin lưu ý: các nước theo đạo Tin Lành cũng là những nước có nền dân chủ sớm, cao và ổn định nhất!). Hai, trong số các nước đang phát triển, các cựu thuộc địa của Anh ít tham nhũng hơn cựu thuộc địa của Pháp hay Tây Ban Nha. Ba, những nước có tinh thần tập thể (collectivism) mạnh thường tham nhũng nhiều hơn những nước có tinh thần cá nhân chủ nghĩa cao (có một ngoại lệ hầu như duy nhất: Singapore). Bốn, trong các nước có tinh thần cá nhân chủ nghĩa, những nơi chủ nghĩa cá nhân phát triển theo chiều dọc (vertical individualism, nhấn mạnh vào tính độc lập của cá nhân đồng thời chống lại những dị biệt mang tính đẳng cấp trong xã hội ) thường tham nhũng nhiều hơn những nơi chủ nghĩa cá nhân phát triển theo chiều ngang (horizontal invidualism, nhấn mạnh cả tính độc lập lẫn tính cạnh tranh, muốn chiếm vị trí trên cùng trong bậc thang đẳng cấp) (1). Năm, ít nhiều liên hệ với đặc điểm vừa nêu, những nơi nặng tinh thần gia tộc bao nhiêu càng dễ tham nhũng bấy nhiêu: ở đó, những người có quyền thế dễ có khuynh hướng phân phối quyền lực và quyền lợi, trước hết, cho những người thân trong dòng họ, và những người ấy lại trở thành những đầu mối của tham nhũng (2). Sau, những nước càng đề cao nam quyền càng có nguy cơ tham nhũng nhiều.
Continue Reading

Cơn lốc chính trị mới tại Việt Nam sau vụ Bầu Kiên bị bắt

Category : > Việt nam, >Diễn đàn, >Lý Thái Hùng, Blog, Blogger, Quyền lực

Lý Thái Hùng
Sau khi ông Nguyễn Đức Kiên, chủ tịch hội đồng sáng lập Ngân hàng thương mại cổ phần Á Châu (ACB), một ngân hàng tư doanh lớn nhất trong số gần 40 ngân hàng tư doanh tại Việt Nam bị bắt hôm 21 tháng 8, thì các biến cố liên tiếp sau đó cho thấy là Cộng sản Việt Nam bắt đầu phải đối diện với cơn lốc chính trị mới, đến từ hàng ngũ “đại gia” do chính chế độ sản sinh trong những năm gần đây khi áp dụng mô hình phát triển theo kiểu “tập đoàn” (chaebols) với giấc mơ công nghiệp nền kinh tế Việt Nam vào năm 2020.

Điều này thể hiện rõ nhất trong việc Bộ công an CSVN đã vừa công bố sẽ truy tố thêm ông Kiên tội “lừa đảo chiếm đoạt tài sản” theo điều 165 của Luật hình sự vào ngày 18 tháng 9 . Đặc biệt là hôm 27 tháng 9, CSVN khởi tố hàng loạt 4 nhân vật liên hệ đến ông Kiên là Trần Xuân Giá (Chủ tịch hội đồng quản trị Ngân hàng ACB, Lê Vũ Kỳ (Phó chủ tịch hội đồng quản trị Ngân hàng ACB), Trịnh Kim Quang (Phó chủ tịch hội đồng quản trị Ngân hàng ACB) và Phạm Trung Cang (Phó chủ tịch hội đồng quản trị Ngân hàng Eximbank).
Continue Reading

Thông điệp của chính phủ Việt Nam: ‘Tự do cái con c’

Category : > Việt nam, Blog, Blogger, Chính trị - xã hội, Nguyễn Hưng Quốc

Nguyễn Hưng Quốc

Blogger Ðiếu Cày Nguyễn Văn Hải trong phiên tòa ngày 24/9/2012

Mấy ngày qua, đọc báo (lề trái) ở Việt Nam cũng như trên thế giới, hầu như ở đâu tôi cũng thấy nhắc đến bản án dành cho ba blogger: Điếu Cày Nguyện Văn Hải (12 năm tù), Tạ Phong Tần (10 năm tù) và Phan Thanh Hải (4 năm tù). Hầu như tất cả đều có nhận định giống nhau: Bản án quá nặng nề và nghiệt ngã.

Tại sao chính quyền phải nặng tay và nghiệt ngã đến như vậy?

Có hai lý do chính:

Thứ nhất, để trả thù. Ai cũng biết là chính quyền Việt Nam hiện nay, cũng giống như bất cứ chế độ độc tài nào, rất căm ghét các blogger và các nhà báo độc lập. Độc tài bao giờ cũng gắn liền với sự dối trá và do đó, đều có nhu cầu che giấu sự thật và né tránh mọi sự phản biện. Tất cả sức mạnh của độc tài đều được xây dựng trên, và nuôi dưỡng bằng, sự dối trá và che giấu ấy. Chính vì vậy, họ xem những kẻ nói thật là những kẻ thù không thể đội trời chung. Có cảm tưởng bao nhiêu thù hận của chính quyền đối với quyền nói thẳng và nói thật đều dồn hết vào ba con người yếu đuối không có vũ khí nào khác ngoài cái miệng và bàn phím computer.

Thứ hai, để đe dọa. Mới đây, đích thân Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ra lệnhphản công, trừng trị và ngăn chận các blog “phản động”. Đến nay, cả ba blog bị ông Nguyễn Tấn Dũng nêu đích danh vẫn tồn tại, hơn nữa, vẫn thu hút một số người đọc cực kỳ đông đảo. Người ta bèn chuyển sự răn đe đến ba đối tượng nhỏ hơn và yếu hơn, những người đã bị bắt. Bản án dành cho họ, do đó, như một lời cảnh cáo: Liệu hồn!
Continue Reading

Khi 2 lá bùa Tuyên ngôn Mỹ và Pháp ‘không thiêng’

Category : > Việt nam, Blog, Blogger, Bùi Tín, Chính trị - xã hội

Bùi Tín
Tôi rất mừng khi bài blog: “Hồ Chí Minh là người Cộng hòa hay người Cộng sản” trên mạng VOA lại có đông người đọc và bàn luận đến thế, nhiều trang báo mạng trong và ngoài nước cũng đăng lại bài báo này.

Rõ ràng đây là một đề tài hệ trọng, mặc dầu chính quyền độc đảng trong nước coi vị thế của ông Hồ như đã vững chắc, không thể bàn cãi nữa; họ cố thủ sau nhân vật lịch sử này, còn thúc đẩy tệ sùng bái cá nhân ông Hồ lên cao hơn, đưa tượng ông vào các chùa, tôn vinh làm Bồ Tát, còn đưa tượng ông vào một số đình làng, tấn phong ông làm Thành Hoàng.

Việc đánh giá ông Hồ đúng như sự thật vốn có, theo lẽ công bằng, không chửỉ bới thóa mạ cho hả giận, cho nguôi thù oán, cũng không quá đề cao lên thành nhà lãnh đạo vĩ đại, anh hùng cứu nước, nhà văn hóa thế giới, một bậc thần thánh…đang là nhu cầu cần thiết để xác định con đường đấu tranh trước mắt của toàn dân ta, cho một xã hội công bằng, bình đẳng, hạnh phúc..

Trong cuộc bàn luận lý thú này, mong đông đảo trí thức nước ta, ở trong và ngoài nước, đặc biệt là tuổi trẻ háo hức tìm chân lý sẽ tham gia bằng tư duy độc lập của chính mình, không nói theo nữa, dù là nói theo số đông. Mới hôm kia, ông phó thủ tướng Đức người gốc Việt Philipp Kohler nói chuyện tại trường Đại học Hà Nội, cũng khuyên thanh niên ta rèn luyện tư duy độc lập; đó là một lời khuyên chí tình.

Hôm nay tôi xin phản biện thêm một ý kiến của giáo sư Nhật Bản Tsuboi Yoshiharu cho rằng ông Hồ về thực chất là con người cộng hoà, con người dân chủ sâu đậm. Theo ông “lý do không thể bác bỏ là trong Tuyên ngôn Độc Lập do ông dự thảo và đọc ngày 2 tháng 9 năm 1945, ông đã trích dẫn và giảng giải về bản Tuyên ngôn Độc Lập năm 1776 của Hoa Kỳ và bản Tuyên Ngôn Nhân Quyền và Dân Quyền của cách mạng Pháp năm 1791”. Giáo sư Yoshiharu nói thêm: “Ông Hồ đã cố gắng đưa nền cộng hòa vào áp dụng ở Việt Nam”; một bằng chứng nữa là “ông Hồ đã dứt khoát giải tán Đảng Cộng sản Đông dương sau đó”.
Continue Reading