Chân dung bên thắng cuộc

0

Cuốn Bên Thắng Cuộc của Huy Đức, như nhan đề cuốn sách thể hiện, tập trung vào phía những người thắng trận sau năm 1975; ở phía thắng trận ấy, Huy Đức tập trung vào những người lãnh đạo, từ Lê Duẩn, Võ Nguyên Giáp, Lê Đức Thọ đến Đỗ Mười, Nguyễn Văn Linh, Võ Văn Kiệt, Lê Khả Phiêu, Nông Đức Mạnh và Nguyễn Tấn Dũng. Vậy bức chân dung của họ được Huy Đức mô tả ra sao?

Có thể tóm tắt sự mô tả của Huy Đức vào năm điểm chính: Một, ít học; hai, giáo điều, ba, độc tài; bốn, cá nhân chủ nghĩa; và năm, làm kiềm hãm thay vì phát triển đất nước.

Thứ nhất, ít học. Lê Duẩn, người làm Tổng Bí thư lâu nhất Việt Nam, từ 1960 đến 1986, tức 26 năm, “chỉ học hết lớp bốn rồi đi làm nhân viên hỏa xa” (tập Giải Phóng, GP, tr. 112). Nguyễn Văn Linh lúc nhỏ được học trường Bonnal, trường trung học đầu tiên do Pháp mở ở Hải Phòng, nhưng đến năm 15 tuổi đã bị bắt vì tội rải truyền đơn chống Pháp và bị đày đi Côn Đảo (tập Quyền bính, QB, tr. 46). Võ Văn Kiệt lúc nhỏ, nhà nghèo, theo cha nuôi “giữ ghe hoặc mót lúa”, đến năm 8 tuổi mới đi học được vài năm. “Những lớp học ở làng không đưa lại cho Chín Hòa [tên Võ Văn Kiệt lúc nhỏ] bằng cấp nhưng đã giúp cậu đọc thông viết thạo” (QB, tr. 47). Đỗ Mười, theo tiểu sử chính thức, “Xuất thân từ một gia đình nông dân, bản thân là thợ sơn”, nhưng khi lên làm Tổng Bí thư, ông lại muốn trở thành nhà lý luận. Không đủ sức, ông phải dựa vào các trợ lý như Đào Duy Tùng và Nguyễn Đức Bình, những người bị chê là “chim ri, chim sẻ”. Phan Văn Khải nhận xét về Đỗ Mười: “Ông cũng không được học hành căn bản để hiểu các vấn đề một cách có hệ thống” (QB, tr. 102). Lê Đức Anh học tiểu học ở Huế; năm 11 tuổi ra Vinh học tiếp nhưng chỉ được một vài năm. Huy Đức viết: “Học vấn của ông Lê Đức Anh ở mức đọc thông viết thạo” (QB, tr. 103). Phan Văn Khải có bằng cấp cao hơn hẳn những người kia, nhưng thực chất của những mảnh bằng xã hội chủ nghĩa ấy ra sao thì lại rất đáng ngờ. Lúc nhỏ, ông học hết tiểu học thì nghỉ. Đến năm 1956, tập kết ra Bắc, ông mới vào học trường Bổ túc Công Nông Trung ương. Bắt đầu vào lớp 5. Ba năm sau, ông học xong… Trung học. Sau đó, ông học tiếng Nga và được sang Nga du học, đến năm 1965 thì tốt nghiệp ngành Kinh tế Kế hoạch và về nước (QB, tr. 144-5). Còn Nguyễn Tấn Dũng thì “biết chữ chủ yếu nhờ các lớp bổ túc ở trong rừng do địa phương quân tổ chức. Sau đó, ông Dũng được đưa đi cứu thương rồi làm y tá cho Tỉnh đội” (QB, tr. 150). Nông Đức Mạnh thì học ở Liên Xô về Lâm Nghiệp nhưng về trí thức và trí tuệ thì bị chê bai thậm tệ. Huy Đức viết:
Đọc tiếp »

Biển Đông ‘đánh thức’ tinh thần dân tộc của người Việt?

0

Đăng ngày   15-02-2013 | do  bvnpost  | Mục  >  TỔ QUỐC, > HS-TS-VN, > Trung quốc, > Việt nam, >BÀNH TRƯỚNG, Bình luận, Chính trị - xã hội

Mới đây, một ca sĩ mới nổi ở Việt Nam đã phải lên tiếng xin lỗi người hâm mộ sau khi vấp phải nhiều chỉ trích vì bị coi là quảng bá cho ứng dụng chat của Trung Quốc có sử dụng bản đồ hình lưỡi bò gây tranh cãi ở biển Đông.

Nhiều cuộc phản đối chống Trung Quốc diễn ra ở Hà Nội và TP HCM trong những năm qua.

Trước đó, một người đẹp ở trong nước cũng bị ‘ném đá’ vì tuyên bố cô toàn dùng hàng Trung Quốc trong khi có nhiều lời kêu gọi tẩy chay hàng hóa của nước láng giềng phương bắc.

Một số nhà quan sát nhận định rằng những động thái như vậy cho thấy tinh thần dân tộc và tâm lý bài Trung Quốc ở Việt Nam gia tăng trong bối cảnh sức nóng từ các tranh chấp chủ quyền ở vùng biển được coi là có trữ lượng dầu khí lớn chưa có dấu hiệu hạ nhiệt.

Trong cuộc phỏng vấn với VOA Việt Ngữ, ông Vũ Tường, Giáo sư môn khoa học chính trị tại Đại học Oregon, cho rằng các cuộc biểu tình như vậy thể hiện chủ nghĩa dân tộc kiểu mới.

Ông nhận định: ‘Đó là những biểu hiện của tinh thần dân tộc nhưng mà nó khác với biểu hiện cũ, với chủ nghĩa dân tộc cũ, vì theo tôi chủ nghĩa dân tộc cũ nó có đối tượng là thực dân đô hộ. Bây giờ không có thực dân đô hộ nữa mà chỉ có tranh giành biển đảo. Nó là một phong trào thì đương nhiên nó phải có ảnh hưởng chính trị. Ảnh hưởng chính trị của nó tùy theo thái độ, phản ứng của nhà cầm quyền’.
Đọc tiếp »

VIETTAN : Nhận định về vụ án Bia Sơn

0

VÌ BỊ NHIỄU NÊN ANH3SAM ĐĂNG CẢ 2 KIỂU VIDEO CỦA YOUTUBE

VIETTAN : Nhận định về vụ án Bia Sơn

Mỗi Người Chúng Ta Là Một Chiến Sĩ Thông Tin

>> NGUỒN

VIETTAN :

DB Anne Quách Minh-Thư và DB Hoàng Mai lên tiếng cho Nhần Quyền VN

Mỗi Người Chúng Ta Là Một Chiến Sĩ Thông Tin

>> NGUỒN

Nghị định mới về tôn giáo của Việt Nam là bước thụt lùi

0

Morning Star News
Việt Thi chuyển ngữ

Phải cần ít nhất 23 năm để được công nhận hợp pháp; nghị định nhằm chấm dứt các Hội thánh tư gia

Ngày 24 tháng 1 năm 2013

TP. HCM, Vietnam (Morning Star News) – Các bậc lãnh đạo Tin Lành cũng như các lãnh đạo tôn giáo khác tại Việt Nam đang chỉ trích một nghị định mới về tôn giáo, bắt đầu có hiệu lực trong năm nay, là một bước thụt lui đáng kể, và như một nhà hoạt động Thiên Chúa Giáo nói, có thể chấm dứt phong trào giáo hội tư gia.

Trong một bức thư đề ngày 18 tháng 1, được phổ biến lần đầu tiên ngày hôm qua, 23 tháng 1, Hiệp Hội Thông Công Tin Lành Việt Nam (VEF), một tổ chức gồm khoảng 25 Giáo hội tư gia, đã kêu gọi tuyệt thực và cầu nguyện vào ba ngày cuối tháng trước mối đe dọa của nghị định mới quy định rằng một giáo phái chưa đăng ký sẽ phải chờ ít nhất 23 năm trước khi được công nhận về mặt luật pháp.

Nghị định 92 được công bố tháng 11 năm 2012 và có hiệu lực ngày 01 tháng 01 năm 2013, sẽ thay thế Nghị định 22 ban hành năm 2005 hướng dẫn thi hành Pháp lệnh tín ngưỡng, tôn giáo được thông qua năm 2004. Qui định đưa ra về việc đăng ký hoạt động tôn giáo như là một phương tiện quản lý và kiểm soát tôn giáo.

Mục đích của Nghị định 92 hiển nhiên là để làm sáng tỏ những sự chưa được rõ ràng trong Nghị định, nhưng các nhà phê bình thuộc mọi tôn giáo đều đồng ý rằng Nghị định 92 có nhiều hạn chế hơn Nghị định 22. Họ cũng đồng ý rằng nghị định mới này cung cấp cho chính quyền nhiều công cụ luật pháp hơn để kiểm soát tôn giáo, thậm chí để đàn áp tôn giáo. Đọc tiếp »

Văn Hóa Từ Chức – Quan điểm của một nhà bình luận chính trị

0

Đăng ngày   24-11-2012 | do  bvnpost  | Mục  > Phản động, > Tham nhũng, > Việt nam, > Đảng CS VN, Bình luận, Vô sản dổm

Thưa quý vị, tuần trước chúng ta đã được xem quan điểm của Tiến sĩ Vũ Tường, Giáo sư môn chính trị học tại Đại học Oregon, về phát biểu của đại biểu Dương Trung Quốc tại phiên chất vấn thủ tướng tại quốc hội Việt Nam hôm 14 tháng 11, đề nghị Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng nên làm gương bằng cách khởi động một “nền văn hóa từ chức”. Một ngày sau cuộc chất vấn, nhà bình luận chính trị Trần Bình Nam đã dành cho Hoài Hương của Ban Việt ngữ – VOA một cuộc phỏng vấn, phân tích những biến chuyển mới trên sân khấu chính trị Việt Nam.

Vụ Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bị các đại biểu quốc hội Việt Nam chất vấn tại kỳ họp thứ Tư của Quốc Hội khóa XIII mới đây, về phần lớn đã được các hãng tin nước ngoài đánh giá như một dấu hiệu cho thấy là các sinh hoạt chính trị tại Việt Nam đã bắt đầu cởi mở.

Pháp Tấn Xã tường thuật rằng mặc dù ông Nguyễn Tấn Dũng được coi là đã trở thành vị Thủ tướng Việt Nam có nhiều quyền lực nhất từ trước tới nay, nhưng cơ quan lập pháp Việt Nam cũng trở nên độc lập hơn, dám ăn dám nói hơn. Hãng tin này trích lời một nhà phân tích làm việc tại Hà Nội, nói rằng lời phát biểu của đại biểu Dương Trung Quốc “nêu bật nỗi bất bình đang dâng cao trong xã hội Việt Nam về sự thống trị của Đảng Cộng Sản, và câu hỏi của ông Dương Trung Quốc đặt ra một vấn đề cốt lõi: liệu quyền độc tôn lãnh đạo của Đảng Cộng Sản Việt Nam có lợi hay có hại cho đất nước? Và liệu đó có phải là một chọn lựa đúng đắn hay không?”
Đọc tiếp »

Những phán quyết của bè lũ “Ếch”

0

Đăng ngày   04-11-2012 | do  bvnpost  | Mục  > Việt nam, Bình luận, Blogger, Chính trị - xã hội, Trần Khải Thanh Thủy

Trần Khải Thanh Thủy
DienDanCTM

Sáng 30-10-2012, ngày xử hai nhạc sĩ Việt Khang, và Trần Vũ Anh Bình. Bất kể ai là người Việt Nam, đã từng nghe ca khúc của các anh “Việt Nam tôi đâu?”, “Anh là ai?”, “Cám ơn mẹ” v.v từ cháu bé lên hai đến các cụ già đã ở ga cuối của  cuộc đời, dù là trong nước hay hải ngoại đều hướng về hai anh với  tình yêu quê hương tha thiết và lòng ngưỡng mộ, biết ơn chân thành, vì mẹ Việt Nam trong hoạn nạn đau thương, trong cơn sinh nở quằn quại đã hoài thai ra những đứa con oai hùng, vừa đẹp về thể chất, vừa đẹp về tâm hồn, vừa qủa cảm can trường cũng là một sự vùng lên không ngừng của trí tuệ Việt Nam. Sống giữa bày sói đỏ giữa hàng trăm nhà tù kiên cố, hàng chục vạn xích sắt, dùi cui sẵn sàng quật xuống đầu vì bất cứ lý do gì, đặc biệt là thể hiện lòng yêu nước, thương dân, căm thù bọn giặc phương bắc, mà vẫn sáng tác ra những khúc ca bi hùng, vừa mượt mà đằm thắm vừa uất hận, thê lương cũng là biểu lộ thái độ “không thể ngồi yên” của mình “khi đất  nước Việt Nam đang ngả nghiêng, dân tộc Việt Nam sắp bị đắm chìm một nghìn năm hay triền miên tăm tối”.

Thật không thể nào diễn tả nổi tình yêu thương của cộng đồng dành cho hai anh, cũng không một thứ ngôn ngữ nào có thể  diễn tả được trọn vẹn sự quý trọng của triệu triệu người dành cho các anh -những đứa con ưu tú của giống nòi. Vì thế trong khi bản thân hai anh bị cộng sản nhốt trong lao tù nhưng những lời trong bài hát thì vang khắp thế giới. Một điều  chế độ cộng sản muốn làm là nhốt khối óc và trái tim các anh thì chúng không thể làm được, bởi luật của nhà nát Cộng Hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam do Nguyễn Tấn Dũng và Nguyễn văn Hưởng đề ra là: “Đem bục công an đặt giữa trái tim người .Tình cảm ngược xuôi theo luật côn đồ nhà nước” đã không làm các anh nao núng. Bão động đầy trời, giặc đảng mở cửa cho giặc Tàu tràn vào nhà rồi, các anh không thể vô cảm, câm nín, ngồi yên được nữa, nên đã cất lên tiếng hát đau xót, oán hờn: “Việt Nam ơi, đau thương qúa nửa đời người, và ta đã tỏ tường rồi, ôi cuộc đời ngày sau tàn lửa khói..”
Đọc tiếp »

Sửa đổi Hiến Pháp – Quan điểm của một nghiên cứu sinh Luật

0

Đăng ngày   28-10-2012 | do  bvnpost  | Mục  > Việt nam, >Nhân quyền-Tự do-Dân chủ, Bình luận

Nguyễn Hoàng Lan, một nghiên cứu sinh làm việc tại Trung tâm Dân chủ Lập hiến Đại học Indiana.

Hiện trạng Việt Nam sau Đại Hội lần thứ 6 của Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng Sản, sau khi lãnh đạo cao nhất nước công khai thừa nhận đã phạm sai lầm nghiêm trọng nhưng không bị kỷ luật, đã nêu bật nhu cầu phải thiết lập cơ chế kiểm soát quyền lực và sửa đổi Hiến Pháp.

Theo Nguyễn Hoàng Lan, một nghiên cứu sinh làm việc tại Trung tâm Dân chủ Lập hiến Đại học Indiana, thì nhu cầu đó một mặt, xuất phát từ thực tế cuộc sống, từ việc Việt Nam gia nhập cộng đồng quốc tế và cần tuân thủ các nguyên tắc pháp lý quốc tế, và mặt khác, xuất phát từ tình trạng các cơ quan công quyền, các quan chức địa phương và trung ương “lợi dụng luật pháp để hành xử tùy tiện, gây bất công xã hội, như thu hồi đất đai hay tham nhũng lạm quyền,” dẫn tới nhu cầu phải sửa đổi Hiến Pháp về quyền sở hữu đất đai cũng như cơ chế kiểm soát quyền lực của nhà nước.

Sửa đổi Hiến pháp

Hội nghị Trung ương để bàn chuyện cá lòng tong?

0

Đăng ngày   13-10-2012 | do  bvnpost  | Mục  > Bọn côn đồ đỏ, > Việt nam, Bình luận, Quyền lực, Xã hội đen

Phạm Nhật Bình
Tin Hội nghị Ban chấp hành Trung ương lần thứ 6 Đảng CSVN phải khai mạc ngay ngày 1/10/12, chứ không chờ nổi thêm 2 tuần nữa như dự định, đã lập tức tạo nhiều xôn xao, phân tích.

Có người chỉ ngay ra rằng việc dời ngày chỉ để các “cán bộ giao liên thường trực” như Hoàng Trung Hải, Nguyễn Chí Vịnh báo cáo với Bắc Kinh rằng toàn thể Trung ương đảng CSVN mừng Ngày Quốc Khánh Trung Quốc, 1 tháng 10, nhưng không để “các thế lực phản động bản địa” xuyên tạc. Tuy nhiên, phân tích được nhiều người đồng ý hơn là nhu cầu của phía Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng và Chủ tịch nước Trương Tấn Sang phải chận đứng gấp rút loạt đòn phản công của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, mà quyết định 7169 và dùng tội “dính líu tới Quan Làm Báo” để bắt nhiều người, chỉ là bước khởi đầu. Cũng có nguồn tin từ bên trong nội bộ cho biết phải họp Trung ương vì Bộ Chính trị và ông Nguyễn Phú Trọng không giật được cái ghế Trưởng ban Chỉ đạo phòng chống tham nhũng ra khỏi tay ông Dũng, và vì thế không khởi động được chiến dịch chỉnh đốn đã tuyên bố rầm rộ từ lâu, tức không mở màn tấn công qui mô nhắm vào ông Dũng được.

Chính những tin tức và phân tích như trên đã dấy lên cả một cơn thủy triều với vô số câu hỏi dồn dập: Phiếu kín của 175 ủy viên Trung ương lần này có thực sự “kín” và là quyết định tối hậu không? Nếu đúng như vậy, thì các phe quyền lực đã vận động, sắp xếp, thương lượng tới đâu rồi? Ai đã ngả theo phía nào? Ai sẽ bỏ chủ chạy lấy người? Có phải phe ông Trương Tấn Sang và Nguyễn Phú Trọng đã thuyết phục được đa số nên mới triệu tập hội nghị? Và phải triệu tập gấp kẻo các ủy viên lại bị cánh ông Nguyễn Tấn Dũng “mua” trở lại chăng? Như thế có phải Đại tướng quân đội Phùng Quang Thanh và đại tướng công an Trần Đại Quang nay đã dứt khoát chọn theo hẳn một phe không?……

Nhưng giữa biển nao nức chờ đợi đó, người ta chỉ nghe ông Nguyễn Phú Trọng, trong bài phát biểu khai mạc cuộc hội nghị kéo dài 2 tuần này, yêu cầu Trung ương thảo luận, cho ý kiến về các báo cáo và đề án liên quan đến ba nội dung chính: Kinh tế và xã hội – Phát triển giáo dục và đào tạo – Một số vấn đề xây dựng đảng. Mọi người, mọi nơi, mọi phía đều thất vọng. Cho dù ông Trọng có khai triển 3 nội dung trên và cộng thêm phần nghe các bản phê và tự phê của Bộ Chính trị, Ban Bí thư và Văn phòng chính phủ cho thêm hấp dẫn, nhưng đa số người quan tâm vẫn thấy nếu chỉ có thế thì hội nghị được triệu tập chỉ để bàn chuyện cá lòng tong.

Trong vấn đề thay đổi nhân sự mà đa số dư luận đang chực chờ lắng nghe, ông Trọng lại nói trước luôn: “Trung ương chưa thể bàn về nhân sự quy hoạch cụ thể, mà chủ yếu tập trung cho ý kiến”. Nếu chỉ tập trung cho ý kiến thì có cần 175 ủy viên phải vác xác về Hà Nội không?

Còn đối với “vấn đề xây dựng đảng” mà chỉ ngồi nghe các bản phê và tự phê — đã qua kiểm duyệt — của các bộ phận đầu não thì có giúp gì không? Và một lần nữa, có cần 175 ủy viên phải vác xác về Hà Nội để ngồi nghe 2 tuần liền không? Chắc chắn họ là những người biết đọc và có thể đọc các “tài liệu mật” này ở các địa phương.

Hơn thế nữa, vấn đề chuẩn bị, sắp xếp lên danh sách các “cán bộ chiến lược” xưa nay vẫn là trách nhiệm của Ban tổ chức Trung ương và Bộ chính trị. Các ủy viên Trung ương thường chỉ đóng vai trò bỏ phiếu tại các đại hội chứ không dính vào khâu chuẩn bị. Và từ nay đến đại hội đảng kế tiếp, dù là đại hội giữa nhiệm kỳ, vẫn là một khoảng thời gian rất dài.

Vì vậy, chẳng có ai, từ dân chúng đến tập thể cán bộ đảng viên, tin vào những gì ông Trọng nói trong bài diễn văn khai mạc là những mục tiêu thực sự của hội nghị. Đặc biệt với câu nói úp mở của ông Trọng: “Hầu hết các vấn đề chúng ta sẽ bàn và quyết định đều rất quan trọng, khó và nhạy cảm”.
Đọc tiếp »

Chiến lược ‘giành tất cả’ của Trung Quốc sẽ không đạt hiệu quả

0

Đăng ngày   04-10-2012 | do  bvnpost  | Mục  > Trung quốc, >BÀNH TRƯỚNG, Biển đông, Bình luận

Tàu chiến của Trung Quốc phóng tên lửa trong cuộc tập trận bắn đạn thật ở Biển Ðông. Chiến lược ‘giành tất cả’ của Bắc Kinh tiếp tục khiến cho các mối quan hệ giữa Trung Quốc với các nước khác ngày càng trở nên phức tạp hơn và Bắc Kinh đang mất bạn vì cách hành xử của mình

Bắc Kinh phải nhận ra rằng phương thức ‘Trung Quốc giành tất cả’ trong tranh chấp Biển Đông sẽ không đạt hiệu quả, bất kỳ giải pháp nào cũng phải dựa trên tinh thần thỏa hiệp, và sẽ không có được giải pháp nếu bất kỳ bên nào ngoan cố.

Đó là cảnh báo của giới phân tích được đăng trên trang Mạng lưới An ninh và Quan hệ quốc tế ISN, một trong những trang mạng hàng đầu thế giới chuyên đăng tải và cung cấp thông tin cho giới chuyên gia trong lĩnh vực quan hệ quốc tế và an ninh.

Tác giả bài viết là Theresa Fallon, thành viên cao cấp thuộc Viện nghiên cứu Châu Âu về Châu Á có trụ sở tại Bỉ, và Tiến sĩ Graham Ong-Webb, chuyên viên cố vấn phụ trách văn phòng Đông Nam Á của tổ chức tư vấn rủi ro toàn cầu Control Risks đặt tại Singapore, cho rằng chiến lược ‘giành tất cả’ của Bắc Kinh tiếp tục khiến cho các mối quan hệ giữa Trung Quốc với các nước khác ngày càng trở nên phức tạp hơn và Bắc Kinh đang mất bạn vì cách hành xử của mình ở Biển Nam Trung Hoa (tức Biển Đông theo cách gọi Việt Nam) và Biển Đông Trung Hoa.

Theo hai phân tích gia này, sở dĩ phương thức ‘giành tất cả’ của Trung Quốc ở Biển Đông gặp trở ngại là vì các tuyên bố chủ quyền dựa trên lịch sử của Trung Quốc không thuyết phục được các bên cộng với những khó khăn trong việc gỡ rối các tuyên bố chủ quyền chồng chéo nhau giữa Đài Loan, Việt Nam, Indonesia, Philippines, Malaysia, và Brunei.

Hai phân tích gia Ong-Webb và Fallon cho rằng để các cơ chế luật lệ quốc tế phát huy hiệu quả trong tranh chấp Biển Đông, trước tiên Trung Quốc phải nhìn thấy rằng quyền lực kinh tế hay quân sự không thể giải quyết được tranh chấp biên giới, mà cần phải áp dụng quyền lực mềm để kiếm bạn và vận dụng vai trò lãnh đạo trong khu vực, cũng như phải áp dụng phương thức cùng nhau chia sẻ nguồn tài nguyên.

Đọc tiếp »

Tư Bản Đỏ xốn xang tìm bãi đáp

0

Đăng ngày   20-09-2012 | do  bvnpost  | Mục  > Bọn côn đồ đỏ, > Đảng CS TQ, > Đảng CS VN, Bình luận

Phạm Nhật Bình
Với những tiềm năng phát triển lớn lao, ngày nay Trung Quốc đã trở thành một đất nước có nền kinh tế đứng hàng thứ nhì trên thế giới. Nhưng càng đến gần thời điểm đại hội lần thứ 18 của đảng vào tháng 10 năm nay, những người sắp ra đi và những người chuẩn bị tiếp nhận quyền lực đều nhận thức rằng họ đang đối diện với một vấn nạn ngày càng lớn. Đó là tính chính danh, tính hợp pháp chính trị của cả chế độ và của giới lãnh đạo ở thượng đỉnh. Nói một cách cụ thể hơn, trong mắt dân chúng, những gì mà họ đã từng được nghe suốt mấy thập niên qua về một chính phủ dựa trên lý tưởng công bằng xã hội cộng sản thì nay chỉ thấy từng tập đoàn quyền hành cùng với hệ thống tham nhũng sâu rộng, và một số đại gia tư bản cực kỳ giàu có rút từ nguồn tài sản quốc gia.

Trong tình trạng tham nhũng lan tràn trên toàn xã hội Trung Quốc như hiện nay, ước lượng mỗi năm có khoảng 50 tỷ đô la theo chân cán bộ quan chức và gia đình họ rời khỏi đất nước. Đó là một trong nhiều chi tiết được đưa ra trong một bài báo của Jonathan Manthorpe của tờ Vancouver Sun, Canada ngày 13/7/2012. Những nhà giàu mới ở Trung Quốc mệnh danh “tư bản đỏ” từng ngày từng giờ đang ráo riết tìm chỗ trú thân an toàn ở các nước Tây Phương. Làn sóng này đã bắt đầu trong mấy năm qua nhưng gia tăng càng lúc càng nhanh trước các biến động xã hội lẫn chính trị tại đây.

Theo Jonathan Manthorpe, một nghiên cứu gần đây cho thấy rằng 90% trong số hơn 300 thành viên của Ủy ban Trung ương đảng Cộng Sản Trung Quốc đã đưa một phần gia đình ra sống ở nước ngoài hoặc đã xin làm công dân nước ngoài. Đây là các đầu cầu để chuyển tài sản hiện nay và để làm “nơi tỵ nạn” trong tương lai khi có biến động chính trị tại Trung Quốc.

Còn giới giàu có nói chung, khoảng 60% cho biết đang trong tiến trình xin di dân hoặc đã có ý định làm việc này trong thời gian trước mặt. Biến cố Bạc Hy Lai (Bo Xilai), nguyên bí thư thành ủy Trùng Khánh (Chong Qing), bị bắt chờ ngày ra tòa càng khiến giới tư bản đỏ không còn cảm thấy an toàn dù ở bất kỳ vị trí nào, và càng gấp rút tìm đường đi ra nước ngoài cùng với số tài sản hiện có.
Đọc tiếp »

Cuộc chiến “dổm” chống khủng bố của Việt Nam

0

Ngày 30 tháng 8, 2012

Hà Nội bị buộc phải gọi đối kháng đối kháng.

Có khi toàn trị kiểu Orwellian cũng đi quá mức đối với chính người cộng sản. Vì thế mới có tin tức về việc Hà Nội đổi tội danh đối với một công dân Mỹ bị bắt giam vào tháng Tư. Ông Nguyễn Quốc Quân không còn bị cáo buộc tội danh “khủng bố” vì những hoạt động dân chủ của ông, mà đã được chuyển sang tội danh cổ điển quen thuộc là “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền”.

Ông Quân, một công dân Hoa Kỳ có hai người con, bị bắt giữ vào tháng Tư khi ông vừa đặt chân đến Sài Gòn với mục đích trao đổi về những phương hướng thúc đẩy dân chủ một cách ôn hòa. Ông đã từng bị bắt giam vì những lý cớ tương tự hồi tháng 11 năm 2007 và bị cầm tù 6 tháng trước khi được thả và trục xuất khỏi Việt Nam.

Hà Nội đã dán nhãn Việt Tân – tổ chức chính trị mà ông Quân là một thành viên – là một tổ chức khủng bố. Nhưng Việt Tân không nằm trong danh sách khủng bố quốc tế nào cần theo dõi cả. Việt Tân là một tổ chức đấu tranh dân chủ một cách ôn hòa. Lần trước khi ông Quân bị bắt giam – cũng với những cáo buộc “khủng bố” – ông và những người bạn của ông bị bắt khi mang lén vào một cuốn sách về đấu tranh bất bạo đông.

Quyết định của Hà Nội khi dẹp bỏ thủ đoạn chụp mũ khủng bố là điềm bất lợi cho việc thả ông Quân trước mắt. Điều luật về lật đổ chính quyền mà ông hiện bị cáo buộc đã cho thấy là một công cụ hữu hiệu để bóp nghẹt đối kháng.

Tuy nhiên ít ra đây là một tiến triển tích cực trong vụ này. Nó cho thấy Hoa Kỳ làm Hà Nội lúng túng trong sự việc này. Ngoại Trưởng Hillary Clinton đã nêu vụ ông Quân trong các cuộc họp với đồng nhiệm của mình vào tháng trước, và các Dân Biểu Quốc Hội đã phản đối mạnh mẽ việc ông bị giam cầm. Đại sứ mới của Hoa Kỳ, ông David Shear, tiếp tục nêu lên nhiều vấn đề nhân quyền.

Sự việc Washington sẵn sàng áp lực Hà Nội về trường hợp ông Quân và những trường hợp khác có ý nghĩa quan trọng trong thời điểm mà chế độ hăm hở thắt chặt quan hệ quân sự với Hoa Kỳ để đối chọi lại tham vọng của Bắc Kinh trên Biển Đông. Và cũng là điều tốt khi Washington đẩy lui mưu toan của những chế độ khó ưa – gồm cả Trung Quốc – định nghĩa “khủng bố” để phục vụ cho mục tiêu riêng của họ. Cuộc chiến chống khủng bố chẳng nghĩa lý gì khi mà những tổ chức đấu tranh ôn hòa như Việt Tân bị vướng mắc vào.

Sự thành thật mới tìm thấy của Hà Nội không mang lại niềm an ủi nào đến cho ông Quân và gia đình ông. Quan hệ ngày càng nhiều mặt giữa Việt Nam và Hoa Kỳ không tiến triển xa hơn được ngày nào ông ấy còn bị cầm tù.

Việt Thi chuyển ngữ


Vietnam’s Phony War on Terror

Hanoi is forced to call a dissident a dissident.

Associated Press/ Vietnam News Agency
Vietnamese-American pro-democracy activist Nguyen Quoc Quan.

Sometimes being Orwellian is too much even for Communists. So it is with news that Hanoi has changed the charges against a U.S. citizen it arrested in April. Nguyen Quoc Quan is no longer accused of “terrorism” for his pro-democracy activism, but rather with plain old-fashioned “attempting to overthrow the government.”

Mr. Quan, a naturalized American and father of two, was detained in April when he landed in Saigon intent on discussing peaceful ways to advance democracy. He was arrested on similar grounds in November 2007 and spent six months in jail before being released and deported.

Hanoi has branded Viet Tan, the political party to which Mr. Quan belongs, as a terrorist group. But Viet Tan appears nowhere on any international terrorism watch list. It’s a peaceful advocacy organization. The last time Mr. Quan was arrested—also on “terrorism” charges—he and his friends were caught smuggling in a book on nonviolent resistance.

Hanoi’s decision to scrap its terrorism ploy does not augur well for Mr. Quan’s imminent release. The subversion law under which it is now charging him has also proved an effective tool to stifle dissent.

But this is at least a positive development in other respects. It shows that the U.S. is making Hanoi squirm over the case. Secretary of State Hillary Clinton mentioned Mr. Quan’s case in meetings with her Vietnamese counterpart last month, and Members of Congress have raised vocal objections to his detention. New U.S. Ambassador David Shear continues to raise a range of rights issues.

Washington’s willingness to press Hanoi on Mr. Quan and other cases matters at a time when the regime is eager to build closer military ties with the U.S. to offset Beijing’s growing assertiveness in the South China Sea. It’s also helpful for Washington to push back on attempts by unsavory regimes—China included—to redefine “terrorism” to suit their own repressive ends. A war on terror is meaningless if it catches peaceful advocacy groups such as Viet Tan.

Hanoi’s newfound honesty offers limited comfort to Mr. Quan and his family. Vietnam’s increasingly multifaceted relationship with the U.S. can’t improve further as long as he sits in jail.

Source : http://online.wsj.com/

Theo VIETTAN.ORG

Đọc tiếp »

Giáo sư Carl Thayer nói về tương lai Việt Nam và chính sách Châu Á của Mỹ

0

Đăng ngày   25-08-2012 | do  bvnpost  | Mục  > Việt nam, Bình luận, Châu Á, Hoa kỳ, Phỏng vấn

Liệu chính sách của chính phủ Hoa Kỳ chuyển trọng tâm kinh tế, quân sự, và chiến lược sang Châu Á có sẽ thay đổi, nếu giới cử tri Mỹ dồn phiếu cho liên danh Romney-Ryan trong cuộc bầu cử Tổng Thống tháng 11 tới đây, dọn đường cho một chính phủ Đảng Cộng Hòa tại Washington?

Giáo sư Carl Thayer thuộc Học viện Quốc phòng Australia, Đại học New South Wales trả lời câu hỏi này trong một cuộc phỏng vấn dành cho Ban Việt ngữ-VOA mới đây về quan hệ giữa Việt Nam và Trung Quốc, cũng như với Hoa Kỳ.

Chính sách của Hoa Kỳ đối với khu vực Châu Á Thái bình dương đã có nhiều thay đổi từ khi Tổng Thống Barack Obama lên nắm quyền hồi năm 2009. Khác với chính phủ tiền nhiệm do Tổng Thống Bush lãnh đạo, chính phủ Tổng Thống Obama đã thắt chặt quan hệ với nhiều nước Đông Nam Á, và mới đây đẩy mạnh các nỗ lực ngoại giao, tăng cường sự hiện diện của Hoa Kỳ về cả quân sự lẫn kinh tế tại khu vực này. Giáo sư Thayer thẩm định thành tích của chính phủ Tổng Thống Obama về chính sách đối ngoại và chiến lược quốc phòng liên quan tới Châu Á.

Giáo sư Thayer: “Điều đầu tiên mà tôi muốn nói là Tổng Thống Obama đã dùng lối tiếp cận đa phương để lật lại thế cờ với Trung Quốc. Trong khi chính sách của Tổng Thống Bush đối với khu vực đặt nặng các quan hệ song phương, giảm thiểu tầm quan trọng của ASEAN và các định chế đa phương, thì từ khi bắt đầu nhiệm kỳ, Tổng Thống Obama đã xem xét mọi yếu điểm trong chính sách đó của Mỹ, để lật ngược chúng. Hồi gần đây, để đối phó với thái độ hung hăng hơn của Trung Quốc, Tổng Thống Obama đã đáp lại bằng một lối tiếp cận đa phương. Đó là lý do vì sao Hoa Kỳ đã đến dự hội nghị thượng đỉnh Đông Á. Đây là một thành công vượt bực trong chính sách của Hoa Kỳ: tham gia hội nghị thượng đỉnh Đông Á, bổ nhiệm đại sứ Mỹ tại diễn đàn ASEAN, đích thân Tổng Thống Obama đến dự các hội nghị thượng đỉnh ASEAN, Bộ trưởng Ngoại giao và Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ cũng thế, những động thái đó chứng tỏ quyết tâm của Hoa Kỳ muốn chứng tỏ cho mọi người thấy rằng các quyền lợi kinh tế, chính trị và chiến lược của Mỹ nằm tại khu vực này, và Washington quyết tâm hậu thuẫn các chính sách của mình bằng hành động.”

Nếu ứng viên Mitt Romney của Đảng Cộng Hòa đắc cử, thì chính sách của Hoa Kỳ đối với Châu Á sẽ thay đổi…bởi vì ông Romney có lẽ sẽ không chú trọng tới Châu Á như Tổng Thống Obama
Giáo sư Carl Thayer

Đó là chính sách chuyển trọng tâm sang Châu Á của chính quyền Tổng Thống Obama, liệu chính sách này có thay đổi, nếu giới cử tri Mỹ bầu cho ứng viên Mitt Romney của Đảng Cộng Hòa trong cuộc bầu cử Tổng Thống Hoa Kỳ tháng 11?

Giáo sư Thayer: “Chiến lược của Hoa Kỳ sẽ không thay đổi, Hoa Kỳ sẽ vẫn tăng cường lực lượng ở Thái bình dương, nhưng chưa gì tôi đã thấy là những lời lẽ được dùng sẽ mạnh mẽ và có tính cách quyết liệt hơn. Theo tôi thì một số thành quả lớn nhất, những cuộc đối thoại về kinh tế và chiến lược, các cuộc tham khảo ý kiến về các vấn đề khu vực ChâuÁ-Thái bình dương, những sáng kiến quan trọng của chính phủ Tổng Thống Obama, sự hiện diện tại Hội nghị thượng đỉnh Đông Á, đích thân Tổng Thống Hoa Kỳ chủ trì phiên họp quy tụ các lãnh đạo ASEAN, vv… chúng ta sẽ thấy Hoa Kỳ vắng mặt nhiều hơn nếu ông Romney có mặt trong Tòa Bạch Ốc. Và nếu như thế thì đó sẽ là một bước thụt lùi trong những thành quả mà Hoa Kỳ đã đạt được dưới thời Tổng Thống Obama.”

Liên danh đảng Cộng hòa Romney-Ryan

​​Giáo sư Carl Thayer tin rằng nếu ứng viên Mitt Romney của Đảng Cộng Hòa đắc cử, thì chính sách của Hoa Kỳ đối với Châu Á sẽ thay đổi theo chiều hướng tiêu cực bởi vì ông Romney có lẽ sẽ không chú trọng tới Châu Á như Tổng Thống Obama.

Ông Thayer cho biết: “Điều đó tương phản với Tổng Thống Obama. Từ khi được bầu lên, và ngay cả trước khi làm lễ tuyên thệ nhậm chức, ông Obama đã liên lạc với Chủ tịch Trung Quốc Hồ Cẩm Đào. Hai nhà lãnh đạo nhanh chóng gặp gỡ và đạt một số thỏa thuận với nhau. Đó là điều mà tôi hy vọng một cố vấn đúng nghĩa của một chính phủ Cộng hòa có triển vọng lên nắm quyền, sẽ cố vấn ông Mitt Romney, tôi hy vọng họ khuyên ông Romney nên chọn một bước đầu tiên tích cực trước đã, rồi xem sao, thay vì chọn thái độ thù nghịch với Trung Quốc ngay từ đầu.”

Về mối quan hệ giữa Việt Nam với Trung Quốc thì trong suốt chiều dài lịch sử, Việt Nam phải luôn luôn đề cao cảnh giác và khéo léo ứng xử với nước láng giềng khổng lồ phương Bắc. Bước qua thế kỷ 21, dù bối cảnh có khác, nhưng thực tế đó vẫn không thay đổi. Giaó sư Thayer nói ông tin rằng Việt Nam không có lựa chọn nào khác vì những yếu tố không thay đổi được, kể cả thực tế địa lý.

Giáo sư Thayer giải thích: ”Việt Nam có 89 triệu dân. So với Trung Quốc thì Việt Nam chỉ tương đương với một tỉnh lỵ cỡ trung của Trung Quốc. Như tất cả mọi người Việt đều biết từ xưa, Việt Nam không may nằm sát cạnh và chia chung biên giới với nước láng giềng khổng lồ phương Bắc. Việt Nam không thay đổi được thực tế địa lý đó, đơn giản vì chúng ta không thể chọn nước láng giềng của mình. Trong lịch sử, có lúc Trung Quốc đối xử tốt với Việt Nam, có lúc Trung Quốc đối xử tệ, đàng nào Việt Nam cũng phải có phương cách để ứng phó. Không may thì bị Trung Quốc gây chiến hay đe dọa gây chiến, nhưng những mối đe dọa khác còn có thể xuất phát từ các hoạt động bất hợp pháp như buôn lậu ma túy, di dân bất hợp pháp, các tội hình sự xuyên biên giới, những hoạt động mà Trung Quốc không thiết tha muốn giải quyết nếu quan hệ chính trị với Việt Nam không tốt đẹp. Điều đó có nghĩa là bất cứ giờ nào tỉnh thức, là các giới chức Việt Nam phải luôn luôn nhòm ngó xem Trung Quốc làm gì để nương theo đó mà linh động hành sử. Họ phải tham gia trò chơi, luôn luôn tâng bốc Trung Quốc về tầm quan trọng của nước này, nhưng phải cưỡng lại khi bị buộc vào vị thế phải làm điều đó, nhưng không cưỡng lại quyết liệt tới mức khiêu khích anh khồng lồ phương Bắc.”

Lập luận của Giáo sư Thayer có thể giải thích thái độ và lối tiếp cận của giới lãnh đạo Việt Nam trước cuộc tranh chấp biển đảo hiện nay, một mặt vận động sự ủng hộ của các nước và các tổ chức khu vực, nhưng mặt khác, tiếp tục hợp tác với Trung Quốc và xoa dịu Bắc Kinh bằng chiến dịch đàn áp các cuộc biểu tình tự phát của dân chúng, muốn phản đối chính sách bành trướng mà Bắc Kinh đang thực hiện qua những bước tiến chậm chạp nhưng chắc chắn.

Từ lâu, nhiều người ở Việt Nam, kể cả nhiều nhà trí thức bất đồng chính kiến với Hà Nội, đã bày tỏ quan tâm về sự hiện diện của người Trung Quốc trên lãnh thổ Việt Nam, từ những công nhân làm việc cho các dự án khai thác bauxite, tới những khu đất rộng lớn thuê dài hạn, và cả một số công ty khai thác hải sản bất hợp pháp ở cảng Cam Ranh, nhiều người bày tỏ lo sợ rằng sự hiện diện của Trung Quốc và những công dân Trung Quốc nhập cư bất hợp pháp là có chủ đích, sau này có thể đặt ra một mối đe dọa tiềm tàng đối với Việt Nam.

Biểu tình chống Trung Quốc tại Hà Nội, tháng 7, 2012

​​Nhưng Giáo sư Thayer khuyến cáo người Việt Nam nên thận trọng, đừng cổ vũ thái độ kỳ thị và bài Trung Quốc, và không nên nghi ngờ tất cả mọi người Hoa đang có mặt ở Việt Nam.

Giáo sư Thayer: “Phải có sự thông đồng giữa các giới chức Việt Nam và giới chức Trung Quốc thì mới đưa công nhân Trung Quốc vào Việt Nam bất hợp pháp làm việc, Việt Nam phải hiểu điều đó. Mặt khác, cũng có hàng ngàn công nhân Việt Nam làm việc bất hợp pháp ở miền Nam Trung Quốc, thế cho nên Việt Nam phải thận trọng nếu họ không muốn những người đó bị trục xuất về nước. Chúng ta hãy xét lại những người Hoa sinh sống ở Việt Nam từ lâu, trong thời gian chiến tranh biên giới năm 1979, họ là những người bị kẹt ở chính giữa. Và cũng như người Hoa ở bất cứ nước nào khác, kể cả ở Úc, không phải ai cũng đều là tay chân của nhà nước Trung Quốc khi chiến tranh bùng nổ, mà đa số là người dân bình thường…”

Về viễn ảnh về một nước Việt Nam trong vài thập niên tới, Giáo sư Thayer nói Việt Nam muốn gia nhập hàng ngũ các quốc gia hạng trung có thu nhập trung bình, và đóng một vai trò tích cực trong khu vực. Giáo sư Thayer nói trong thời gian qua, vị thế của 5 quốc gia hội viên ASEAN, trong đó có Thái Lan, đã bị giáng cấp, trong khi Việt Nam đóng vai trò tích cực hơn trong khu vực.

Nhưng theo Giáo sư Thayer, những biến cố ở Việt Nam về phần lớn sẽ bị ảnh hưởng bởi những xu hướng ở Trung Quốc, tùy thuộc Trung Quốc trong tương lai sẽ xoay chiều sang hướng nào.

“Về vấn đề này thì chúng ta có thể suy đoán tới tận thế liệu Trung Quốc có tiếp tục theo đuổi con đường hiện nay, và như thế phải đối đầu với những vấn đề nội bộ nghiêm trọng sẽ làm chậm đà phát triển của nước này và khiến áp lực thay đổi chính trị gia tăng. Dù thế nào đi nữa, thì những thay đổi đó cũng sẽ có ảnh hưởng trực tiếp tới Việt Nam.

‘Câu chuyện Việt Nam’ do Hoài Hương phụ trách đến đây đã kết thúc, mời quý vị đón nghe chương trình này, được phát thanh vào lúc 10 giờ tối thứ Bảy mỗi tuần. Quý vị có thể bình luận về đề tài hôm nay, đọc các tin tức mới nhất, xem các phóng sự video, bình luận, và trao đổi với các độc giả khác trên trang web của chúng tôi ở địa chỉ www.voatiengviet.com hoặc trên các trang web xã hội Facebook, Twitter và Yahoo 360 plus. Hoài Hương xin cám ơn sự theo dõi của quý thính giả và xin hẹn gặp lại quý vị trong chương trình tuần sau.

Đọc tiếp »

Phê và tự phê — Võ thuật theo định hướng XHCN

0

Đăng ngày   23-08-2012 | do  bvnpost  | Mục  > Blogs, > Việt nam, > Vô đạo đức, > Đảng CS VN, Bình luận, Chính trị - xã hội

Phạm Nhật Bình

Từ lâu lắm rồi, người dân Việt hầu như đã quên hẳn mấy chữ “phê và tự phê”. Mọi người đã gần như đương nhiên coi đó là sản phẩm của những năm tháng “điên điên” của thời chủ nghĩa cộng sản còn ở “đỉnh cao trí tuệ loài người”. Hơn một thập kỷ qua, tất cả những thứ gàn dở như “phê và tự phê” đều đã bị ném cả vào cái giai đoạn gọi chung chung là “thời bao cấp”, tức cái thời chứa đựng nhiều lạc hậu, sai lầm mà nay đảng và nhà nước vẫn hãnh diện bảo là đã qua rồi.

Chính vì thế mà nhiều người ngạc nhiên khi Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng bất ngờ phủi bụi bài bản “phê và tự phê” đem từ trong kho ra công bố tại Hội nghị lần thứ 5 Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XI vào tháng 5/2012, cùng lúc với việc ông cho phục hồi Ban Nội Chính Trung Ương và nắm lấy ghế Trưởng Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng. Đợt phê và tự phê này, với tên gọi mới dài hơn một chút “Kiểm điểm phê bình và tự phê bình”, sẽ được thực hiện trong toàn đảng, ở mọi cấp, mọi địa phương. Cũng bất ngờ không kém, vào giữa tháng 8, Thông tấn xã Việt Nam được lệnh tung tin 14 ủy viên Bộ Chính Trị và Ban Bí Thư Đảng đã phê và tự phê xong rồi. Mất tất cả 16 ngày cuối tháng 7 và đầu tháng 8.
Đọc tiếp »

Chiến tranh Biển Đông?

0

Lý Thái Hùng
Những hành động mang tính chất khiêu khích của Trung Quốc trong Tháng 7 (đơn phương thiết lập bộ chỉ huy quân sự và Hội đồng đại biểu nhân dân “thành phố Tam Sa” trên đảo Phú Lâm trong quần đảo Hoàng sa) và Tháng 8 (đưa 23 ngàn tàu đánh cá với gần 100 ngàn ngư dân rầm rộ chưa từng thấy đến đánh bắt hải sản tại vùng biển quanh hai quần đảo Hoàng sa và Trường sa), đã không chỉ làm cho tình hình biển Đông vốn căng thẳng trở thành điểm nóng, mà còn khiến cho dư luận lo ngại rằng Bắc Kinh đang quân sự hóa biển Đông để chuẩn bị chiến tranh.

Thái độ hung hăng, coi thường dư luận của Bắc Kinh hiện nay trên biển Đông không phải là sự chuyển hướng bất ngờ do vấn đề rối rắm trong nội bộ đảng sau vụ Bạc Hy Lai (Bo Xilai), bí thư Trùng Khánh (Chongqing) bị thất sủng và càng không phải là lý do phe quân đội hay phe diều hâu tìm cách gây hấn chiến tranh ở bên ngoài để củng cố thực lực nhân đại hội đảng cộng sản Trung Quốc lần thứ 18 diễn ra vào mùa Thu năm nay. Tất cả những ứng xử của Trung Quốc hiện nay cũng như trong khoảng 5 năm vừa qua, từ khi cho thiết lập khu hành chánh Tam Sa vào tháng 12 năm 2007, đều nhắm tới mục tiêu kiểm soát biển Đông bằng mọi giá, trước khi vói tay ra thế giới thu tóm quyền lực để trở thành cường quốc số 1 vào năm 2050.

Cuối tháng 12-2010, Nhật Báo Asahi của Nhật Bản đã dẫn một nguồn tin đặc biệt từ Quân Khu Quảng Châu nơi có Hạm Đội Nam Hải trú đóng, cho biết là kế hoạch đánh chiếm và kiểm soát biển Đông đã được Bắc Kinh cho soạn thảo từ năm 2009. Kế hoạch này dựa trên chiến thuật: Dùng oanh tạc cơ dội bom ồ ạt để làm suy yếu hệ thống phòng thủ các hòn đảo được chọn làm mục tiêu tấn công, và tiếp theo đó dùng tàu đổ bộ xua quân lên đánh chiếm.

Báo Asahi còn cho biết là để ngăn không cho đối phương tiếp ứng, đồng thời với chiến dịch tấn công đánh chiếm mục tiêu, hai hạm đội Bắc Hải và Đông Hải của Trung Quốc cũng sẽ có mặt tại những vị trí ngoài khơi để chặn không cho các Hạm đội của Hoa Kỳ vào tiếp cứu. Theo báo Asahi thì tuy kế hoạch được soạn xong và Bắc Kinh đã cho quân đội thao dợt cả hai chiến thuật nói trên trong các cuộc tập trận rộng lớn tại vùng Biển Đông; nhưng quân ủy Trung ương chưa cho tiến hành.

Giải thích về lý do chưa tiến hành, báo Asahi đã dẫn một phát biểu từ một cán bộ cao cấp trong chính quyền Bắc Kinh rằng: “Mục đích của chúng tôi là giành ưu thế trong đàm phán lãnh thổ bằng cách gây sức ép thông qua việc chứng tỏ cho các nước khác thấy rằng, chúng tôi có khả năng giành lại các hòn đảo bất kỳ lúc nào”. Cũng theo báo Asahi thì vì có chủ tâm như vậy nên Bắc Kinh đã không quan tâm đến các cuộc đàm phán ngoại giao với các quốc gia trong khối ASEAN.

Hầu như dư luận đã không chú ý mấy vào nội dung loan tải của Nhật Báo Asahi về một kế hoạch đánh chiếm biển Đông của Bắc Kinh vào lúc đó. Đa số không quan tâm vì nghĩ là tin “tình báo” của Nhật tung ra trong lúc Nhật và Trung Quốc đang căng thẳng về những tranh chấp chủ quyền của đảo Điếu Ngư (Sensaku). Và nhất là Trung Quốc chưa có những dấu hiệu gì quân sự hóa biển Đông như hiện nay, ngoại trừ một vài hành động lố bịch như xâm phạm Thềm lục địa Việt Nam và cắt cáp Tàu Bình Minh 02 của Tập đoàn dầu khí Việt Nam (26-5-2011), ra lệnh cấm đánh bắt hải sản từ ngày 15-5 đến 1-8 trên biển Đông.

Bước vào năm 2012, Trung Quốc bắt đầu gia tăng cường độ khiêu khích trên biển Đông như đưa tàu chiến xâm chiếm trắng trợn bãi đá ngầm Scarborough của Phi Luật Tân và cho Tập đoàn dầu khí hải dương Trung Quốc mời gọi các công ty ngoại quốc vào thăm dò và khai thác 9 lô dầu khí trên một diện tích 160 ngàn cây số vuông một cách phi lý, nằm trong Thềm lục địa Việt Nam. Nhưng có hai yếu tố sau đây đã khiến cho Trung Quốc nhấn tới việc chuẩn bị đánh chiếm biển Đông qua việc nâng cấp hai lãnh vực quân sự và dân sự tại Tam Sa để quân sự hóa biển Đông kể từ tháng 7-2012.
Đọc tiếp »

Căn cứ mới của Trung Quốc gây thêm căng thẳng ở Biển Đông

0

Đăng ngày   27-07-2012 | do  bvnpost  | Mục  > Trung quốc, >BÀNH TRƯỚNG, Biển đông, Bình luận, Đài Loan

Thành phố Tam Sa được thiết lập trên một hòn đảo mà Việt Nam và Đài Loan cùng tuyên bố có chủ quyền

Việc Trung Quốc bố trí binh lính trên một hòn đảo có tranh chấp ở Biển Đông đã làm gia tăng mối lo ngại về việc xảy ra một vụ đối đầu quân sự trong khu vực có những đòi hỏi chủ quyền chồng chéo nhau giữa Trung Quốc, Việt Nam, Philippines, Malaysia, Brunei và Đài Loan.

Thành phố và khu cảnh bị mới nhất của Trung Quốc được thiết lập trên một hòn đảo mà Việt Nam và Đài Loan cũng tuyên bố có chủ quyền.

Ông Tiêu Kiệt, thị trưởng đầu tiên của thành phố mới Tam Sa phát biểu như sau về diễn tiến này.

“Thiết lập Thành phố Tam sa là một quyết định sáng suốt của Trung ương Đảng Cộng Sản Trung Quốc để bảo vệ chủ quyền và an ninh quốc gia, tăng cường công tác bảo vệ tài nguyên và sự phát triển toàn diện ở biển Nam Hải.”

Bắc Kinh dự định dùng căn cứ ở Tam Sa để tăng cường những hoạt động tuần tiểu trong vùng biển mà Việt Nam và Philippines tuyên bố đòi chủ quyền.
Việt Nam đã mạnh mẽ chỉ trích hành động của Trung Quốc và Philippines cũng chính thức lên tiếng không thừa nhận việc thành lập Thành phố Tam Sa.

Dân biểu Walden Bello, thành viên Ủy ban Đối ngoại Hạ viện Philippines, nhận định như sau về việc này.

“Đây là một hành động phát xuất từ một mưu đồ của Trung Quốc để giành giật đất đai và việc thành lập thành phố này là một hành động bất hợp pháp.”

Các nhà phân tích cho rằng việc thành lập Thành phố Tam Sa phản ánh thái độ tự tin của Trung Quốc trong vụ tranh chấp Biển Đông.

Ông Justin Logan, người đứng đầu bộ phận nghiên cứu chính sách ngoại giao của Viện Cato ở Washington, nói rằng thái độ tự tin đó có thể là thiếu cơ sở. Ông nói thêm như sau:

“Tôi nghĩ rằng có một mối nguy hiểm của việc tính toán sai lầm, như việc Trung Quốc hành động một cách liều lĩnh – vượt quá khả năng của mình, và việc một bên nào đó vô tình vượt qua lằn ranh giới hạn của những bên còn lại.”

Các nhà quan sát cũng cho biết Trung Quốc đang đối phó với sự phản kháng của Việt Nam và Philippines bằng cách lợi dụng Campuchia để tạo chia rẽ trong khối ASEAN, là một tổ chức khu vực trong đó có 4 nước hội viên có tranh chấp chủ quyền với Trung Quốc ở Biển Đông.

Ông Justin Logan của Viện Cato cho rằng khi thiết lập khu cảnh bị Tam Sa, Trung Quốc có lẽ đã đi quá đà vì họ khó lòng biện minh cho sự hiện diện của binh lính ở đó. Ông nói:

“Có một số nước, rõ ràng nhất là Campuchia, và những nước khác trong khu vực và trong khối ASEAN, vì nhiều lý do khác nhau mà sẵn lòng ủng hộ Trung Quốc trong vấn đề Biển Đông. Tôi nghĩ rằng việc thiết lập khu cảnh bị Tam Sa có thể tạo thêm áp lực cho những nước này, khiến họ phải nói với Trung Quốc rằng: Chúng tôi không thể ủng hộ các ông trong việc này. Có lẽ chúng tôi sẽ đứng ngoài hoặc sẽ không đưa ra phát biểu nào đối với vấn đề này.”
Đọc tiếp »

Syria: ’Giết hại chính đồng bào của mình không có gì là vinh quang!’

0

Đăng ngày   20-07-2012 | do  bvnpost  | Mục  > Blogs, > Chiến tranh, >Cách Mạng Hoa Lài, >Syria, Bình luận

Phạm Nhật Bình

Cả thế giới giật mình ngày18/7/2012 khi truyền hình Syria cho biết vừa có vụ nổ bom cảm tử làm thiệt mạng Bộ trưởng Quốc phòng Syria, tướng Daoud Rajiha, Thứ trưởng Quốc phòng, tướng Assef Shawkat, và một số tướng lãnh khác. Hiển nhiên, báo đài Syria lập tức qui trách nhiệm cho lực lượng phản loạn. Nhưng một số quan sát viên quốc tế rành rẽ về tính đa nghi và cách hành xử của các nhà độc tài tại Trung Đông cũng đặt nhiều dấu hỏi về kẻ chủ mưu, đặc biệt theo sau những vụ đào thoát của các tướng và quan chức cao cấp của chế độ Assad trong mấy tuần qua. Nói cách khác, phải chăng đây là đòn ra tay trước của tổng thống Assad để ngăn ngừa đảo chánh? Một dẫn chứng cho trường hợp tương tự hay được nhắc đến là tại Libya, khi tình hình dân chúng nổi lên đã đến mức đe dọa, nhà độc tài Kadafi cho bao vây tư dinh và giam tại gia tất cả thành viên nội các, tức các bộ trưởng, để ngăn ngừa đảo chính.

Nhưng trước hết, thử nhìn lại gốc gác nhà độc tài đang nhúng tay càng lúc càng sâu vào máu dân Syria là ai?

Tổng thống Syria, ông Bashar al-Assad được mô tả là một tổng thống cha truyền con nối. Ông không những kế thừa, mà còn củng cố và bành trướng những gì của “tổng thống cha” quá cố truyền lại. Tổng Thống cha”, ông Hafez al-Assad cầm quyền từ tháng 4 năm 1970 và qua đời vào tháng 6 năm 2000. Một tháng sau, với sự dàn dựng và phù phép chính trị của “Đảng Baath Xã hội chủ nghĩa”, hiến pháp Syria được sửa đổi cho phù hợp với một cuộc trưng cầu dân ý với một ứng cử viên duy nhất là ông Bashar al-Assad, con trai của tổng thống vừa quá cố. Cũng giống hầu hết các cuộc bầu cử dưới các chế độ độc tài mang hình thức dân chủ giả hiệu, 97,3% dân chúng Syria đã “hân hoan” bầu cho ông Assad con với nhiệm kỳ 7 năm.

Kể từ khi lên cầm quyền, không khác người cha bao nhiêu và cũng do vị trí của Syria trong khu vực, Bashar al-Assad bành trướng thế lực và tiếp tục chiếm đóng Liban cho đến năm 2005. Trong nước, chính sách cai trị của Assad dựa trên đạo luật khẩn cấp 1962 của người cha. Bãi bỏ quyền công dân, bóp nghẹt những quyền căn bản của con người, bắt giam đối lập; điển hình là vụ bắt giữ luật sư Muhannad al- Hasani và Kareem Arabji, chỉ vì vị luật sư này chỉ trích chính quyền tham nhũng, độc tài. Cũng như các chế độ độc tài khác, quyền tự do ngôn luận tại Syria bị kiểm soát nghiệt ngã. Đến thời đại tin học thì các website đều bị kiểm duyệt. Nhà nước áp đặt lệnh cấm và giới hạn sự di chuyển tất cả mọi người để dễ dàng kiểm soát. Đó là ngòi nổ cho những cuộc nổi dậy của quần chúng mà ngay từ năm 1982 dưới thời Hafez al- Assad, đã diễn ra ở Hama và Homs và bị đàn áp dã man khiến hàng chục ngàn người chết.

Và chế độ Assad cứ sống mạnh sống hùng dưới chiếc dù dân chủ trá hình được một số ngoại bang như Nga và Tàu hỗ trợ, để cai trị đất nước bằng cách vơ vét và bóp nghẹt dân chủ. Ngay cả Hoa Kỳ và các nước Tây phương cũng phải làm ngơ vì nhu cầu chống khủng bố toàn cầu cần sự tiếp tay của Syria. Nhưng khởi đi từ năm 2011, theo sau cuộc “cách mạng Hoa Lài” ở Tunisia nổ ra vào tháng giêng, cơn bão cách mạng đã thổi đến 17 quốc gia trong vùng Trung Đông và Bắc Phi và đều đã đạt được một số thắng lợi nào đó cho quyền của người dân. Cơn bão này tràn đến Syria, khởi đầu từ tỉnh Daraa, kéo dài đến các cuộc biểu tình đòi dân chủ mới bùng nổ khắp nước hôm 19/6. Với kinh nghiệm của quá khứ, chế độ độc tài Assad là chế độ ngay từ đầu đã sử dụng quân đội với đủ mọi loại vũ khí để đàn áp đẫm máu các cuộc biểu tình của dân chúng không nương tay. Mỗi ngày trong suốt nhiều tháng qua, thế giới đều ghi nhận có hàng chục đến hàng trăm người bị dội bom, bắn, chém, đánh tới chết bởi quân đội, công an, và côn đồ do chế độ thua mướn. Tại tỉnh Hama và Homs là hai trung tâm của phong trào nổi dậy mạnh mẽ nhất, các cuộc biểu tình hầu như diễn ra hàng ngày và cũng hứng chịu nhiều thiệt hại nhất.
Đọc tiếp »

ĐCSVN rất sợ biểu tình yêu nước. Đó là sự thật!

0

(DienDanCTM): Anh Nguyễn Chí Đức là người đi biểu tình năm 2011 và bị công an nắm tay chân cho tên Phạm Hải Minh (đại uý) đạp giầy vào mặt.
Tôi viết những dòng này trong tâm trạng rất tức cười vì một vài xử sự gần đây của chính quyền các cấp liên quan đến biểu tình yêu nước trong tháng 7/2012, biểu tình của nông dân bị cướp đất…

 

Ngày hôm nay thứ bảy 14/7/2012, chính quyền địa phương phường Yên Hòa quận Cầu Giấy Hà Nội bất ngờ cưỡng bách giáo dục luật sư Lê Quốc Quân tại địa phương, đồng loạt với việc các báo chí chính thống dồn dập đưa tin về việc côn đồ hành hung nông dân huyện Văn Giang – Hưng Yên.
Nhìn qua có vẻ chẳng có liên quan gì đến nhau, nhưng bản chất mục đích của chính quyền nhằm góp phần “rút củi dưới đáy nồi” tinh thần yêu nước của nhân dân đang sục sôi. Một mặt họ cho xả su páp đối với số đông dân thường, mặt khác họ tìm cách dằn mặt những nhân vật có tên tuổi như cụ bà Lê Hiền Đức, TS Nguyễn Xuân Diện, LS Lê Quốc Quân… qua những sách nhiễu vụn vặt. Còn ngày hôm qua, nhân cơ hội chủ trì cuộc họp của HĐNDTP Hà Nội, ông chủ tịch Nguyễn Thế Thảo đã có phát biểu hết sức xuyên tạc và phản động về biểu tình yêu nước nhằm gây hoang mang và chia rẽ dư luận nhân dân thủ đô.
Đó là ở Hà Nội, còn ở Sài Gòn thì sự trấn áp còn khốc liệt, kinh khủng hơn. Đó là lý do vì sao mà năm ngoái, tại Sài Gòn chỉ diễn ra 2 cuộc biểu tình trong khi ở Hà Nội còn kéo dài đến cuộc thứ 11 và trong tháng 7/2012 chỉ diễn ra được một lần duy nhất thì bị dập tắt. Bản thân tôi hôm 1/7/2012 có mặt Sài Gòn cũng được cảm nhận ít nhiều về sự khốc liệt này, đi đâu cũng có 3-4 người đeo bám như hình với bóng thậm chí vào nhà vệ sinh công cộng ở nhà ga cũng có 1 kẻ lạ mặt khoanh tay đứng trước cửa dập dòm. Hôm qua, tôi đảo qua blog danlambao và đọc thấy bản tin “An ninh côn đồ hành hung các blogger” về việc hành hung hết sức thô bỉ, ngang nhiên của thế lực xấu (CA !?) đối với những người đã từng đi biểu tình yêu nước.
Đó chỉ là một vài sự kiện nóng hổi dồn dập gần đây, ắt hẳn trong quá khứ rất nhiều người đã phải chịu đựng sách nhiễu, đe dọa, khủng bố tinh thần-sức khỏe thậm chí là lao tù mà mục tiêu tối hậu của thế lực xấu nhằm dập tắt những sự phản khảng trước những áp bức bất công, cổ súy cho những cải cách xã hội, vang lên tiếng chuông cảnh tỉnh thống thiết trước họa ngoại xâm…
Xin hỏi các đ/c lãnh đạo ĐCSVN sợ cái gì?
Sợ theo Tàu thì còn Đảng nhưng bị lệ thuộc => dẫn đến một thời kỳ Bắc thuộc mới?
Sợ theo Mỹ thì mất Đảng nhưng còn nước?
Nhưng xin thưa với các đ/c rằng: theo Tàu thì vừa mất đảng mà cũng vừa mất nước. Bởi vì khi mất nước thì nhân dân sẽ căm hận ĐCSVN bất tài vô dụng để mất đảo, mất biển khi đó nhân dân tự khắc sẽ đạp đổ ĐCSVN xuống bùn đen. Các đảng viên thường, các sỹ quan cấp thấp trong các lực lưỡng vũ trang, các nhân viên trong các cơ quan công quyền sẽ tự đào thoát, rã ngũ vứt thẻ đảng trở về với nhân dân. Khi đó nhân dân cùng với tinh hoa của dân tộc là các anh tài, hào kiệt, nhân sỹ-trí thức sẽ tái tổ chức lại 1 ủy ban cứu quốc để chống quân xâm lược như bao đời ông cha tổ tiên ta đã từng làm trước họa ngoại xâm.
Còn đi theo Mỹ mà thực chất là học hỏi các tiến bộ của văn minh thế giới nói chung thì nước không những không mất mà ĐCSVN cũng vẫn tồn tại. Bởi vì nếu cởi mở về chính trị, tự do tư tưởng/lập hội/báo chí/tôn giáo, hội nhập với thế giới trên tất cả các lĩnh vực thì khi đó ĐCSVN vẫn có cơ hội cạnh tranh, vận động bầu cử như các Hội-Đoàn-Đảng khác sẽ xuất hiện trong tương lai. Nếu ĐCSVN triệt để chống tham nhũng, mạnh tay với bọn sâu mọt, chọn lựa những người tài đức đứng đầu các Chi-Đảng Bộ các cấp thì ĐCSVN vẫn có chỗ dựa mạnh mẽ, đông đảo trong các thành phần công-nông-binh. Cố nhiên khi đó ĐCSVN không còn là tuyệt đối mà chỉ là một thành tố trong Quốc Hội, Chính Phủ mà thôi.
Hiện nay, nếu ĐCSVN tiếp tục câu giờ nhằm giữ nguyên hiện trạng đầy nhiễu nhương, bất cập mà thực chất chỉ làm lợi cho 1 số kẻ/nhóm thao túng đất nước thì lòng dân càng ngày càng bất an, tham nhũng hoành hoành làm mất sức mạnh dân tộc, giặc Tàu càng có thời gian củng cố tiềm lực quân sự sẽ dứt điểm đánh chiếm khi đủ mạnh và lợi dụng cơ hội bất ngờ. Khi đó thì đảo mất, biển bị khống chế thì ĐCSVN sẽ nhanh chóng bị tẩy chay, không còn bất kỳ ai tin tưởng về khả năng lãnh đạo quốc gia trước họa ngoại xâm dẫn tới sụp đổ mau lẹ.
Còn nếu các đ/c trong Bộ Chính Trị, TW của ĐCSVN có tinh thần dân tộc đủ mạnh, tình yêu quê hương đủ thiết tha (*) thì tôi tin chắc các đ/c sẽ suy nghĩ như tôi Đảng chỉ là nhất thời, Dân tộc mới là vạn đại”. Khi đó các đ/c sẽ không bao giờ sợ hãi vu vơ đối với các cuộc tuần hành, biểu tình yêu nước thậm chí ngấm ngầm bật đèn xanh để các cuộc biểu tình nổ ra khắp nơi với hàng triệu người tham gia.
Đối với tôi những anh hùng của Việt Nam Quốc Dân Đảng, bị thực dân Pháp xử chém năm 1930 trong cuộc khởi nghĩa Yên Bái trước khi ra pháp trường hô vang “Việt Nam vạn tuế” gây xúc động và giáo dục tinh thần yêu nước mãnh liệt hơn là những tiền bối của ĐCSVN ra pháp trường nhưng lại hét “Đảng Cộng Sản muôn năm”.
Hãy can đảm đột phá tư tưởng lên các đ/c của tôi ơi!
Điều quan trọng nhất chúng ta là người Việt, chúng ta sẽ thông cảm và tha thứ cho nhau như ca dao Việt Nam có câu “Đánh kẻ chạy đi chứ không ai đánh người chạy lại”. Còn chính quyền Tàu không nhân nhượng với các đ/c đâu, cho dù các đ/c có cam tâm tình nguyện hàng ngày (xin lỗi bạn đọc): Lấy tay rửa đít mỗi khi chúng nó ỉa. Bởi vì dã tâm ngàn năm của Đại Hán là xâm lược, đồng hóa, hãm hại các nước làng giềng. Hãy nhìn vào thực tế tình hình các nước chung đường biên giới với Trung Quốc như Ấn Độ, Miến Điện, Triều Tiên, Việt Nam và cả Nga thì chúng ta hiểu bản chất nham hiểm, độc ác, bỉ ổi của Tàu như thế nào.

Đọc tiếp »